Trở Về Với Biển

Trở Về Với Biển

Khi tôi – thiên kim thật sự – được đưa trở về nhà họ Lục, thì mọi thứ nơi đây sớm đã an bài.

Người anh trai hơn tôi ba tuổi, giờ đã là người thừa kế của tập đoàn Lục thị.

Còn thiên kim giả từng chiếm lấy vị trí của tôi, nay cũng đã gả vào một gia đình môn đăng hộ đối, sống trong nhung lụa.

Còn tôi thì sao?

Chỉ là một con bé nhà quê, học hết cấp hai, chưa từng bước ra khỏi cổng làng, nói năng còn chẳng sõi, vụng về và ngơ ngác giữa thế giới xa hoa này.

Cha mẹ ruột nhìn tôi chỉ biết thở dài, rồi sắp xếp cho tôi ở căn nhà phụ bên dãy tây lầu.

Miệng thì bảo sẽ nuôi tôi cả đời, nhưng keo kiệt đến mức chưa từng cùng tôi ăn chung một bữa cơm.

Sống trong chiếc lồng son vàng ngọc ấy suốt ba tháng, tôi cuối cùng cũng hạ quyết tâm — phải trốn đi thôi.

1

“Ôi chao, cháu ngoan của bà, mau mau mau, xem bà ngoại chuẩn bị cho cháu món gì vui này?”

“Mẹ, mẹ chiều nó quá rồi đấy.”

“Cháu ngoại ngoan thế này, mẹ không chiều thì còn chiều ai nữa?”

Giữa những lời nửa trách nửa cưng chiều, hai mẹ con dắt theo một bé trai hơn ba tuổi bước vào phòng khách.

Ba tháng nay, không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu bầu không khí trong nhà lại rộn ràng như thế.

Nhưng tất cả những điều ấy, chẳng liên quan gì đến tôi.

Tôi là người được đưa về căn nhà này cách đây ba tháng.

Khi ấy, cha mẹ nuôi tôi vừa mới qua đời, một người đàn ông có gương mặt hơi giống tôi ba phần tìm đến, nói rằng anh là anh trai của tôi.

Anh nói gia đình đã tìm tôi suốt nhiều năm, cha mẹ ruột luôn mong có ngày tôi trở về.

Tôi sớm biết mình không phải con ruột của cha mẹ nuôi, nên cũng muốn xem thử cha mẹ ruột mình là người như thế nào, và vì sao tôi lại bị thất lạc.

Nhưng khi trở về, tôi mới biết — trong nhà này, từ lâu đã có một người thay thế tôi, hưởng hết tình thương của cha mẹ — Lục An Nhiên, thiên kim giả của nhà họ Lục.

Tôi là đứa bé năm đó bị mẹ ruột của Lục An Nhiên bế nhầm ra khỏi bệnh viện rồi vứt bỏ, chỉ là số mạng chưa tuyệt nên được người khác nhặt về nuôi lớn.

Giờ đây, Lục An Nhiên đã tốt nghiệp trường đại học danh tiếng hàng đầu trong nước, giữ chức giám đốc truyền thông đối ngoại của tập đoàn Lục thị, kết hôn với người thừa kế nhà họ Kỷ, và có một cậu con trai kháu khỉnh.

Còn tôi — chỉ là một cô gái nhà chài học hết cấp hai.

Cha mẹ ruột chỉ gặp tôi đúng một lần, sau đó liền sắp xếp cho tôi ở khu nhà phụ trong biệt thự nhà họ Lục.

Những buổi tiệc tùng, náo nhiệt trong biệt thự họ Lục chẳng hề liên quan đến tôi, chỉ có chiếc thẻ ngân hàng được anh trai chuyển vào hai triệu, nói là tiền tiêu vặt.

Tôi đứng lặng dưới tán hồng leo, nghe mẹ ruột đang hỏi han ngài Kỷ bao giờ đến dùng bữa, thì người giúp việc phụ trách trông coi tôi vội vàng chạy đến, kéo tôi trở lại khu nhà phụ.

“Ôi chao, cô Thẩm, cô có biết thân phận mình là gì không? Cô chạy lên chính viện làm gì? Phu nhân và tiểu thư nói chuyện, cô nghe cũng chẳng hiểu, hà tất phải tự rước nhục vào thân? Cô đừng nói là còn mơ tưởng thay thế tiểu thư để cưới ngài Kỷ đấy nhé? Mau soi gương đi, xem mình có xứng không!”

Nhà họ Lục và nhà họ Kỷ vốn là hôn ước từ thuở còn trong bụng mẹ.

Nói cách khác, nếu năm đó tôi không bị mẹ của Lục An Nhiên bế đi vứt bỏ, thì người kết hôn với Kỷ Ngôn Châu lẽ ra phải là tôi.

Ba tháng trở về, tôi cũng từng gặp Kỷ Ngôn Châu một lần.

Đó là khi tôi đang tìm con mèo hoang mình cho ăn mấy ngày liền, vô tình chắn ngang xe của anh.

Người phụ nữ mà tôi gọi là mẹ — bà Tô Uyển — vội vàng bước xuống, kéo tôi sang một bên.

“Con còn chạy đến đây làm loạn gì? Mẹ chẳng nói rồi sao, chuyện con bị bế nhầm là lỗi của người phụ nữ kia, An Nhiên khi ấy chỉ là một đứa bé đỏ hỏn, con trách nó làm gì! An Nhiên và Ngôn Châu là thanh mai trúc mã, tình cảm bao năm, đâu đến lượt một đứa học hành chưa xong cấp hai như con xen vào. Con nên biết thân biết phận đi! Nhà họ Lục này sẽ không để con thiếu ăn thiếu mặc đâu!”

Ba tháng trôi qua, đại tiểu thư nhà họ Lục vẫn là Lục An Nhiên.

Tôi sống trong khu nhà phụ, vì không biết sử dụng bếp điện của họ nên đến cả việc ăn uống cũng phải nhìn sắc mặt người giúp việc.

Dưới ánh hoàng hôn, nhìn khuôn mặt vặn vẹo giận dữ của bà ta, tôi bỗng bật cười.

Bà ta kéo tôi trở lại nhà, rồi vội vã chạy vào bếp, miệng còn không quên dặn:

“Cô ở đây ngoan ngoãn đợi đi! Ngần tuổi này rồi còn không biết điều, lo mà nịnh nọt phu nhân với tiểu thư đi, sau này họ mới thương tình gả cho một nhà tử tế. Nếu bị đuổi khỏi đây, xem cô đi đâu mà khóc!”

Nhìn bà ta mà tôi thấy, dường như bà ta còn tự tin và ngạo nghễ hơn cả tôi — người mang danh thiên kim thật sự.

Tôi không đợi nữa, quay người bước ra khỏi khu nhà phụ.

Thật ra, tôi trở về đây chỉ muốn nhìn xem cha mẹ ruột là người thế nào.

Vừa rồi, tôi chỉ định đến nói một lời từ biệt mà thôi.

Đã như vậy, thì thôi vậy.

02

Trên người tôi chỉ mang theo ba thứ: chứng minh nhân dân, thẻ ngân hàng và điện thoại.

Tôi men theo con đường lớn thẳng tắp mà đi, rời khỏi địa phận biệt thự nhà họ Lục. Ngay bên ngoài, đã có sẵn một chiếc taxi đợi ở đó.

Lúc đến, tôi đi bằng máy bay riêng của nhà họ Lục. Nhưng khi rời đi, tôi chọn chuyến tàu xanh rẻ nhất.

Mua xong vé giường nằm, tôi lại xách theo mấy món ăn mua ở ga: vịt quay, bánh gạo nếp nhân ngọt, bánh ong, bánh nướng kẹp thịt… rồi lên tàu.

Tàu chậm rãi lăn bánh, tôi vừa ăn vừa ngắm cảnh. Đến khi trở lại thị trấn ven biển nơi mình lớn lên, đã là sau một tuần.

Tôi chia mấy món quà gửi chuyển phát sớm về cho hàng xóm xung quanh, rồi ra bến xem thuyền.

Người dân nơi này, đời đời đều sống bằng nghề đánh cá.

Hơn ba tháng trước, cha mẹ tôi đã mất trong một cơn bão khi ra khơi cứu người.

Similar Posts

  • Gió Nhẹ Dễ Tan, Tình Khó Thành

    “Xin chào, tôi muốn nhập cư!”

    Thẩm Tâm Nhan đứng trước quầy, đưa tất cả hồ sơ đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho nhân viên bên trong ô cửa sổ.

    Nhanh chóng, người nhân viên đóng dấu xác nhận vào những tài liệu cô đưa, sau đó lại rút ra một tờ giấy khác và đưa cho cô.

    “Thưa cô, thủ tục sẽ hoàn tất sau mười lăm ngày, xin hãy kiên nhẫn chờ đợi.”

    Thẩm Tâm Nhan gật đầu, quay người rời đi, nhưng phía sau đột nhiên vang lên tiếng thì thầm bàn tán của nhân viên.

    “Là tôi hoa mắt sao? Sao bà chủ nhà họ Chu lại đến làm thủ tục di cư? Cãi nhau với tổng giám đốc Chu à?”

    “Cho dù cãi nhau thì cũng không cần làm lớn chuyện thế này chứ? Chu tổng nổi tiếng là cuồng vợ cơ mà, có chuyện gì mà khiến cô ấy quyết liệt đến thế?”

  • Năm Năm Sau Gặp Lại Người Yêu Cũ

    Một đêm trước khi cùng bạn trai về ra mắt gia đình.

    Tôi tình cờ bắt gặp anh ta đang hôn cô em khóa dưới mới vào nhóm mình.

    Tôi không chọn cách nhẫn nhịn hay âm thầm thu thập chứng cứ, mà gửi thẳng tất cả bằng chứng vào email của mọi bạn chung và đồng nghiệp.

    Tôi đóng đinh hai kẻ đó lên cột trụ nhục nhã một cách triệt để.

    Sau đó, chấp nhận tổn thương chính mình, tôi thu dọn đồ đạc về quê.

    Từ đó biến mất không dấu vết.

    Cho đến năm năm sau.

    Chúng tôi tình cờ gặp lại nhau trong bữa tiệc gia đình của thầy hướng dẫn.

  • Những Lá Thư Không Gửi

    Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh thập niên 80, trở thành nữ phụ độc ác.

    Nhưng khi tôi đến, cốt truyện vẫn chưa bắt đầu, tôi chưa làm gì xấu xa cả.

    Tôi trở thành bạn thân với nữ chính – một cô gái rực rỡ như ánh mặt trời.

    Thậm chí còn phải lòng và kết hôn với nam phụ – sĩ quan quân đội Phó Tùy An – ngay từ lần gặp đầu tiên.

    Ngay lúc tôi tưởng rằng mình sẽ hạnh phúc mãi mãi, tôi lại phát hiện ra… chồng tôi là người tái sinh.

    Anh cưới tôi chỉ để giám sát, ngăn cản tôi làm hại nữ chính trong sách.

  • Tôi Nhặt Được Một Anh Trai Xinh Đẹp

    Năm bảy tuổi, tôi nhặt được một người anh trai về nhà.

    Anh trai tôi – Thanh Đàm – trầm lặng, xinh trai, học giỏi, đi trong con hẻm toàn nhà cấp bốn mà cứ như thiên nga bước nhầm vào bùn lầy.

    Tôi ngày nào cũng quấn lấy anh, bắt anh giảng bài cho mình, chiếm hết mọi khoảng thời gian rảnh của anh.

    Ai cũng bảo tôi yêu anh đến phát cuồng.

    Cho đến một hôm trên đường về nhà, mấy người trong xóm cười cợt bảo tôi:

    “Anh mày đúng là thiên nga thật rồi đấy, bố mẹ nhà giàu của ảnh đến đón rồi đó — có người sắp mất anh trai rồi kìa!”

    Tôi siết chặt nắm đấm, nghiến răng âm thầm.

    Yêu anh không sai, nhưng tôi còn ghen với anh hơn.

    Ghen đến mức, muốn hủy hoại anh — tối hôm đó, tôi bước vào phòng tắm, trong ánh mắt bình thản và lạnh lùng của anh, tôi ôm chầm lấy anh, hôn anh, rồi đẩy ngã anh.

  • Vết Hôn

    Tôi là cô nàng tiểu thư kiêu kỳ trong truyện ngôn tình thanh xuân vườn trường.

    Chân đá nam nữ chính, môi cưỡng hôn trùm phản diện.

    Hôn xong còn không quên chê bai hắn:

    “Phó Thanh Dã.”

    “Áo anh chất liệu tệ quá, ôm đau cả tay.”

    “Kỹ thuật hôn của anh cũng dở tệ.”

    Bốn năm sau gặp lại, hắn dồn tôi vào góc vắng hôn ngấu nghiến.

    “Yểu Yểu, em thấy tôi tiến bộ chưa?”

  • Tấm Thẻ Cào Ly Hôn

    Công ty tổ chức tiệc cuối năm, phát cho mỗi người một tấm thẻ cào “chơi khăm”. Tấm nào cũng ghi trúng thưởng một tỷ tệ.

    Tôi thấy nhảm, chẳng buồn cào, mang về nhà.

    Tắm xong bước ra, phát hiện thẻ cào biến mất, còn chồng thì mặt mũi hớn hở.

    Tôi vừa định nói với anh ta rằng đó chỉ là trò đùa…

    Thì mẹ chồng bất ngờ xông vào:

    “Con trai, ly hôn ngay! Mẹ đã bảo con nhỏ vô dụng này không xứng với con rồi!”

    “Giờ con là tỷ phú rồi, cả thế giới đầy gái đẹp đang chờ con chọn!”

    Chồng tôi chẳng thèm suy nghĩ, đáp liền:

    “Biết rồi mẹ, con đặt lịch rồi, mai đi ly!”

    Nói xong, anh ta quay sang tôi, giọng ngây thơ:

    “Em không định nói tấm thẻ đó là của em đấy chứ?”

    “Tôi tra rồi, thẻ cào không ghi tên, ai cầm thì của người đó.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *