Trời Sinh Hư Hỏng Gặp Được Cha Mẹ Thật Thà

Trời Sinh Hư Hỏng Gặp Được Cha Mẹ Thật Thà

Viện trẻ mồ côi sắp đóng cửa, chỉ còn mình tôi vẫn chưa ai nhận nuôi.

Bất đắc dĩ, viện trưởng bèn tìm cách “bắt đền” một đôi vợ chồng hiền lành đi xe ba bánh ngang qua, buộc họ phải nhận nuôi tôi.

Lúc này, trên không trung lại xuất hiện những dòng bình luận:

【Nữ phụ đừng đi hại người tốt nữa mà aaa! Còn chưa hiểu vì sao không ai chịu nhận nuôi cô ta sao?】

【Loại mầm họa ích kỷ như này chắc chắn sẽ đồng ý thôi.】

【Yên tâm đi, nó chỉ là con sói mắt trắng nuôi không quen, chưa đến một tháng sẽ lại bị bỏ rơi thôi.】

Vợ chồng kia ngẩng lên trời sững sờ, chẳng bao lâu sau đồng loạt ngồi xổm xuống, dịu giọng hỏi:

“Con à, có muốn theo bọn chú về nhà không?”

“Chú lái xe ba bánh chở cháu đi dạo nhé.”

1

Trước mắt là hai gương mặt hiền lành, chất phác.

Bên cạnh, viện trưởng điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho tôi.

Tôi liếc nhìn đạn mạc, bĩu môi không phục:

“Cháu không đi.”

Đạn mạc lập tức bùng nổ:

【Trời ơi, hai người này chẳng lẽ mù chữ sao, cảnh báo rõ như vậy còn chưa hiểu à?】

【Không ngờ nữ phụ độc ác lại từ chối, chẳng lẽ cô ta lương tâm bừng tỉnh rồi sao.】

【Không đâu, chắc chắn là cô ta chê vợ chồng này nghèo kiết xác.】

“Ôi trời.” Viện trưởng nghe vậy tiếc nuối đập đùi đánh ‘bốp’.

Chúng tôi đã mai phục ở cổng suốt hai tháng, ông viện trưởng còn lấy lý do xe ba gác cán hỏng bãi cỏ để lừa họ nhận nuôi tôi.

Khó khăn lắm mới có người chịu tin lời ba hoa của ông…

Viện trưởng không cam lòng, vỗ vỗ lưng tôi, mắt giật liên hồi.

Tôi cố chấp chẳng nói lời nào.

Người phụ nữ mỉm cười, vén mớ tóc rối của tôi ra sau tai:

“Vậy để dì nấu cho con món ngon nhé?”

“Dì biết làm bánh hấp, bánh dán, mì hầm, còn biết làm gà quay, cải chua xào giấm, thịt dê xào thì là nữa.”

Còn chưa kịp trả lời, bụng tôi đã réo lên trước tiên.

Tôi cố gắng nuốt nước bọt một cách kín đáo.

Hai vợ chồng nhìn nhau cười.

Người phụ nữ vui mừng ra mặt:

“Dì cứ xem như con đồng ý rồi nhé.”

2

Ngồi lên xe ba gác, đường xóc nảy.

Người đàn ông cẩn thận tránh từng ổ gà, mỗi lần xe dằn xuống, chú ấy lại ngượng ngùng ho khan một tiếng.

Dọc đường, người phụ nữ ôm tôi thật chặt, sợ tôi ngã.

Dì ấy nhiệt tình bắt chuyện:

“Dì tên là Ngô Hiểu Hà, còn đây là chú Ấu Đại Hải. Này bé con, con tên gì?”

Tôi nhỏ giọng đáp:

“Á Bố.”

Viện trưởng đặt tên cho tôi theo thứ đập vào mắt.

Nghe nói lúc nhặt được tôi là vào ngày rét buốt giữa mùa đông, trên người chỉ quấn mỗi một lớp vải mỏng.

“Á Bố hả?” Người phụ nữ há hốc mồm, “Tên này cũng… cá tính thật.”

“Á Bố à, tụi dì vừa từ nông thôn ra, chưa từng sinh con, chẳng biết nuôi trẻ thành phố thế nào đâu.”

“Nhưng con yên tâm, đã đón con về thì chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”

“Con muốn gì thì cứ nói thẳng với tụi dì nhé.”

Trong lòng tôi như bị rót một hũ giấm chua.

Ở cái viện mồ côi sắp sập đó, ai cũng tự lo thân mình, chẳng ai dư sức mà hỏi: “Con muốn gì?”

Trong đạn mạc cứ treo lơ lửng trên đầu tôi, tôi là nữ phụ độc ác, là sao chổi bị mọi người né tránh.

Xe ba gác chạy nhanh, cuốn theo gió cát.

Mắt tôi cay xè như có đá lọt vào, vội quay mặt sang bên không nói thêm gì nữa.

3

Về đến nhà họ, căn nhà cấp bốn nhỏ xíu nhưng gọn gàng sạch sẽ.

Người phụ nữ vội vào bếp bận rộn.

Người đàn ông lục tung cả tủ, tìm ra một cuốn sách tranh.

Chú gãi đầu ngượng nghịu:

“Này con, con biết chữ không? Nhà chỉ có mỗi quyển này là có tranh thôi.”

Tôi đón lấy, nhỏ giọng:

“Cảm ơn ạ.”

Chú trố mắt vui mừng, hét vào bếp:

“Hiểu Hà, con bé ngoan quá, còn nói cảm ơn nữa này!”

Người phụ nữ trong bếp trêu:

“Anh vui vừa thôi.”

Tôi thầm thấy họ đúng là làm quá.

Viện trưởng từng nói, nhận ân huệ của người khác thì phải biết cảm ơn, cho đủ “giá trị cảm xúc”.

Đó là điều mà bất cứ đứa trẻ nào ở viện mồ côi cũng phải khắc ghi.

Chẳng mấy chốc, mùi thức ăn thơm phức từ căn bếp nhỏ lan ra.

4

Người phụ nữ nhanh chóng bày đầy một bàn thức ăn.

Tôi nôn nóng muốn lao ngay tới bàn, đôi tay lem luốc vừa chạm tới mép bàn thì bất ngờ bị một vòng tay nhấc bổng lên.

“Chú dẫn con đi rửa tay trước đã.”

Chú dùng chân đẩy một cái ghế nhỏ ra, đặt tôi ngồi lên đó.

Chú đưa xà phòng, xoa tạo bọt rồi cẩn thận làm mẫu:

“Bé à, trước khi ăn và sau khi đi vệ sinh đều phải rửa tay.”

“Nào, như chú này, rửa lòng bàn tay trước, rồi mu bàn tay, rồi kẽ ngón tay…”

Chú dạy từ tốn, còn tôi thì sốt ruột đến mức nước mắt sắp rơi.

Chậm thêm chút nữa là mất phần ăn mất!

Không ngờ khi tôi quay lại bàn, người phụ nữ đã bày xong bát đũa, mỉm cười đợi chúng tôi.

Thấy mặt tôi vẫn còn vương nước mắt, dì trách yêu:

“Rửa tay lúc nào chẳng được, anh xem kìa, làm con bé khóc vì đói rồi.”

“Ừ ừ, xin lỗi con nhé, bé à.”

Người đàn ông cuống quýt nhận lỗi, còn lấy vạt áo lau nước mắt cho tôi.

Người phụ nữ hừ nhẹ một tiếng rồi cười, đưa tôi đôi đũa:

“Đói lắm rồi nhỉ, ăn đi nào.”

Tôi lập tức chộp lấy đũa, ăn như hổ đói.

Người phụ nữ dịu dàng vỗ lưng tôi:

“Ăn từ từ thôi.”

Người đàn ông thấy tôi ăn ngon lành, vui vẻ hỏi:

“Có ngon không?”

Tôi nuốt miếng thịt trong miệng, theo phản xạ bật ra:

“Không ngon.”

Nụ cười của cả hai lập tức cứng lại.

【Tức chết đi được, làm nguyên một bàn ăn thế mà phí công! Những món này vốn đủ cho hai vợ chồng ăn nửa tháng đó!】

【Có cái ăn là may rồi, còn kén chọn!】

【Không ăn thì cút!】

【Con sói mắt trắng này ăn xong chắc lại bỏ đi thôi.】

Người đàn ông phẩy tay, gượng gạo cười:

“Vợ à, chắc nêm đậm quá, trẻ con không quen ăn.”

Người phụ nữ cũng gắp một miếng nếm thử:

“Ừm, lần sau em sẽ bớt xì dầu…”

“Không phải đâu.”

Nước mắt tôi rơi xuống bát, nghẹn ngào nói:

“Ở viện mồ côi, chỉ có món nào không ngon, thì mới ít người giành.”

“Con không giành lại được ai cả.”

5

Trong phòng lặng đi, người phụ nữ hít mũi, lấy khăn giấy lau mặt cho tôi:

“Con ngoan, sau này sẽ không còn bị đói nữa đâu.”

Người đàn ông cũng đỏ mắt, đứng dậy vào buồng ngủ.

Anh mang ra một xấp tiền lẻ, nhét vào tay vợ:

“Chiều em đi mua vải, may cho con bé bộ quần áo mới.”

【Nữ phụ này đúng là biết cách “bán thảm”, thế mà dễ dàng chiếm được lòng của đôi vợ chồng thật thà này sao?】

6

Chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, giữa chúng tôi dường như đã hình thành một sợi dây gắn kết vô hình.

Tôi theo dì Hiểu Hà về nhà và bắt đầu thích nơi này.

Tôi cũng tập gọi tên họ: “Hiểu Hà”, “Đại Hải”.

Dì Hiểu Hà có đôi bàn tay cực khéo, nấu ăn hay làm thủ công đều giỏi. Nghe nói ở quê, dì cấy lúa đẹp nhất làng.

Chú Đại Hải thì sức khỏe hơn người, làm việc chẳng kém trâu. Chú luôn tự nhận mình là “người thô kệch”, nhưng lại rất mê đọc sách học hỏi.

Tối hôm ấy, dì Hiểu Hà dùng một tấm ga giường cũ, khéo léo may thành tấm rèm treo bên giường tôi, có thể kéo ra kéo vào bất cứ lúc nào.

Dì nói:

“Dù con còn nhỏ nhưng cũng cần có sự riêng tư. Con ngủ thì kéo rèm lại nhé. Khi nào tụi dì gọi, sẽ nói ‘Vừng ơi mở ra’, được không?”

Tôi gật đầu.

Sau đó, họ trải đệm ngủ dưới sàn phòng khách.

Chiếc giường mềm mại quá mức khiến tôi vừa chạm đầu xuống gối đã chìm vào giấc ngủ.

Giữa đêm mơ màng, tôi nghe thấy tiếng họ thì thầm:

“Viện trưởng nói con bé sắp đủ sáu tuổi rồi, chắc phải cho nó đi học thôi. Ngày mai em qua trường gần đây hỏi thử.”

“Ừ, tụi mình cũng phải kiếm thêm tiền. Khi con đi học, ăn mặc không được quá tệ, kẻo dễ bị bắt nạt.”

“Đợi con lớn hơn, mình phải đổi sang nhà rộng hơn. Giờ ngoài bàn ăn, ngay cả cái bàn học cũng chẳng có chỗ đặt.”

“Hay tụi mình học nói tiếng phổ thông đi. Giờ trường lớp đều bắt trẻ con nói chuẩn.”

Những âm thanh vụn vặt ấy len vào tai tôi.

Nhà này không có tiếng trẻ con khóc la hay mắng chửi, chỉ có giọng nói dịu dàng của hai người lớn, nghe như khúc ru ngủ êm ái.

Similar Posts

  • Tình Cảm Dừng Đúng Lúc

    Hôm đó, tôi và anh bạn thanh mai trúc mã cãi nhau to nhất từ trước đến nay.

    Vì con bé anh ta thích, anh ta tát tôi một cái.

    Tôi nổi điên, đánh gãy ba cái xương sườn của anh ta.

    Anh ta gào lên đòi ly hôn, tôi lại không chịu.

    Tôi tưởng mình với anh ta sẽ giằng co kiểu này đến già.

    Ai ngờ bị vả mặt nhanh đến vậy.

    Ba tháng sau, tôi đang hẹn hò mặn nồng với một cậu em trai ngoan ngoãn ngọt ngào.

    Cậu ấy cứ bám lấy tôi đòi danh phận.

    Thế là, tôi chỉ còn cách kéo số quen thuộc kia ra khỏi danh sách đen.

    Khi gọi lại, đầu dây bên kia vang lên giọng điệu lém lỉnh của cô nàng kia:

    “Tô Dụ, muộn rồi đó nha, cho dù bây giờ chị có bò đến xin tha như chó, A Húc cũng chẳng buồn liếc nhìn đâu.”

    Trước sự khiêu khích đó, tôi chỉ bình tĩnh đáp lại:

    “Bảo Chu Húc, tôi muốn ly hôn.”

    Ngay sau đó, điện thoại hình như bị giật khỏi tay cô ta, rồi vang lên một loạt tiếng động lộn xộn, sau đó là giọng nói run run, cố gắng kìm nén của Chu Húc:

    “Tô Dụ, em dám?”

  • Vận Khí Vàng Son Của Kẻ Săn Mệnh

    Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên tôi làm là mua lại căn biệt thự của tên tham quan ở ngay cạnh nhà mình.

    Khi bạn trai nhất quyết dẫn cả gia đình tới tham quan nhà tôi, tôi liền dắt họ sang căn biệt thự đó.

    Kiếp trước, sau khi họ tới nhà tôi tham quan, thì cứ thế bám trụ không chịu đi.

    Em gái anh ta thậm chí còn chiếm luôn phòng tôi, bắt tôi phải chuyển lên ký túc xá ở.

    Tôi càng lúc càng xui xẻo, không chỉ không lấy được bằng tốt nghiệp đại học, mà cha mẹ tôi – những người đã hy sinh vì công việc – còn bị lật lại vụ án, bị vu oan là tham ô rồi tự sát vì sợ tội.

    Tôi bước ra khỏi toà án với tinh thần hoảng loạn, rồi bị xe đâm chết.

    Sự bất cam quá mãnh liệt khiến linh hồn tôi cứ trôi nổi trên nhân thế, cho đến một ngày quay về ngôi nhà cũ, tình cờ nghe được cuộc nói chuyện trong nhà – nơi lúc này vẫn còn là chỗ ở của gia đình bạn trai tôi:

    “Con trai ngoan, vẫn là con thông minh, mới tìm được một đứa con gái phù hợp với nhà mình như vậy.”

    “Bố mẹ của con bé họ Đổng đều là quan to, vận khí nhà họ chuyển sang nhà mình rồi, con mới thi đỗ công chức, sau này chắc chắn sẽ thăng tiến thuận lợi.”

    “Nhà mẹ nó làm ăn kinh doanh, giàu có thế kia, nên bố con mới làm ăn phát đạt. Giờ thì nhà ta cũng là nhà giàu rồi đấy nhé.”

    “Con bé họ Đổng còn xinh đẹp nữa, nhìn Y Y bây giờ đi, xinh đẹp đến mức có thể làm minh tinh.”

    “Ai bảo nhà họ chỉ đẻ mỗi một đứa con gái vô tích sự, số mệnh tuyệt tự rồi còn gì.”

    “Vẫn phải sinh con trai mới được, con cháu hiển hách, giờ là lúc bắt đầu rồi!”

    Thì ra là các người!

    Tôi nhìn người không rõ, chết cũng đáng, nhưng cha mẹ tôi cả đời trong sạch, lấy cả mạng các người cũng chưa đủ đền!

  • CƯNG CHIỀU TIỂU THANH MAI

    Bạch nguyệt quang của Tạ Thời Chu thành thân vào ngày hôm ấy.

    Ta và chàng cùng nhau đi uống rượu mừng cho nàng.

    Giữa tiệc, chàng còn cầm khăn tay của ta để lau nước mắt.

    Lúc sắp hồi phủ, chàng ngẩng mặt bốn mươi lăm độ trông lên bầu trời, trong mắt ngân ngấn lệ bi thương: “Quá khó, chúng ta, không trở lại được rồi.”

    Hôm nay nàng đại hôn, nhất định chàng rất đau buồn.

    Ta không biết nên an ủi thế nào.

    Nghĩ một hồi lâu, mới chầm chậm thốt ra lời: “Ta biết, chàng vẫn chưa quên được nàng ấy.”

    Tạ Thừa Chu giật giật khóe miệng: “Ngươi bị bệnh à! Xe ngựa của chúng ta bị kẻ khác trộm mất rồi!”

  • Chồng Tôi Có Tặng Cho Cô Giáo Của Con Một Viên Kim Cương

    Vào ngày Nhà giáo, cô giáo chủ nhiệm của con trai tôi đăng ảnh khoe chiếc nhẫn kim cương to bằng trứng chim bồ câu, kèm theo dòng chữ:

    “Lời hứa thời cấp ba, cuối cùng hôm nay cũng có người thực hiện rồi!”

    Trong ảnh còn có một bàn tay thon dài. Tôi chỉ nhìn một cái đã nhận ra đó là tay chồng mình.

    Bởi vì anh ta vẫn đeo chiếc nhẫn cưới tôi mua.

    Tôi không kìm được, bấm like.

    Tối về, chồng tôi tức tối nói:

    “Anh chỉ mua cho Chỉ Chỉ một cái nhẫn ba carat thôi mà? Em làm gì căng vậy, còn gọi điện tố cáo người ta nhận quà?”

    Con trai tôi cũng giận dữ, ném cặp sách vào tôi:

    “Tất cả là tại mẹ đấy! Hôm nay cô Tô không thích con nữa rồi!

    Mẹ mau đi xin lỗi cô ấy đi!”

    Tôi nhìn hai cha con, chỉ thấy nực cười.

    Cái gia đình mà tôi cẩn trọng gìn giữ suốt mười năm, cuối cùng chỉ là một trò đùa.

    Tôi nói:

    “Chỉ xin lỗi thì đâu có đủ? Hay là tôi tặng luôn hai người cho cô ta, được chứ?”

  • Ly Hôn Đêm Giao Thừa

    Đêm giao thừa, Thẩm Kinh Mặc dẫn con trai đi ăn Tết cùng bạch nguyệt quang của anh ta.

    Ba người ngồi ăn cơm tất niên với nhau, còn chụp ảnh pháo hoa đăng lên vòng bạn bè.

    Bạn bè thi nhau thả tim, bình luận, có người hỏi:

    “Lạ ghê, sao không thấy Triệu Vi có động tĩnh gì vậy? Bình thường mà thấy cảnh này, cô ấy đã gọi điện nổ máy rồi.”

    Thẩm Kinh Mặc không để tâm: “Đợi chút nữa là cô ấy gọi ngay thôi.”

    Nhưng đến nửa đêm, Thẩm Kinh Mặc vẫn không nhận được cuộc gọi nào từ tôi.

    Anh ta không nhịn được mà hỏi: “Triệu Vi, sao em không gọi điện giục anh về nhà?”

    Anh ta đâu biết, lúc đó tôi đã ngồi trên chuyến tàu rời đi.

    Từ nay về sau, sẽ không còn ai giục anh ta về nhà nữa.

  • Người Thứ Ba Tốt Bụng

    Trước ngày cưới, bạn trai tôi và “bạch nguyệt quang” hóa giải hiểu lầm, cuối cùng lại quay về bên nhau.

    Để bù đắp cho tôi, anh ta nói: “Trước cứ kết hôn đi, rồi từ từ ly hôn sau. Cô ấy da mặt mỏng, sợ chịu không nổi.”

    “Thế còn An Tình thì sao?” – người bạn thân hỏi.

    Bạn trai tôi im lặng thật lâu, khẽ thở dài:

    “Chỉ có thể để cô ấy chịu ấm ức rồi… An Tình vốn kiên cường, hiểu chuyện, cũng chẳng nỡ làm tổn thương Thư Ý. Chúng tôi đã nói rõ rồi, cô ấy sẽ chờ tôi một năm, để tôi hoàn thành lời hứa.”

    Từ khe cửa nhìn vào, người bạn trai vốn luôn điềm tĩnh, lạnh nhạt của tôi, vậy mà sau khi nói xong lại đỏ hoe mắt.

    Đúng là một đôi tình nhân “lương thiện, nghĩa khí, có tình có nghĩa” thật!

    Thế nhưng, vì sao sau này quỳ xuống đất, từng lời nức nở cầu xin không chịu ly hôn… lại chính là anh ta?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *