Trúng Số 50 Triệu Cả Nhà Lừa Tôi Hết Sạch

Trúng Số 50 Triệu Cả Nhà Lừa Tôi Hết Sạch

Tôi trúng xổ số 50 triệu, lập tức nghỉ việc về quê ăn Tết.

Bố mẹ than phiền nhà chật, không đủ chỗ cho cả nhà tôi và gia đình em trai.

Tôi bỏ ra 5 triệu mua một căn hộ lớn, cả nhà vui mừng hớn hở, hết lời khen tôi là người có tiền đồ nhất nhà.

Chưa được bao lâu, bố tôi mặt mày ủ rũ kéo tôi ra nói:

“Con à, mẹ con mắc bệnh nặng, viện nói cần 49 triệu để điều trị. Nhà mình thật sự không có tiền… Nhưng chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn mẹ con chết sao…”

Tôi không chút do dự rút nốt 40 triệu còn lại, bán hết tất cả tài sản, chật vật gom đủ 49 triệu.

Trên giường bệnh, mẹ nắm lấy tay tôi, tiều tụy nói: “Mẹ chỉ còn một tâm nguyện cuối cùng, chỉ cần thấy con lấy chồng là mẹ mãn nguyện ra đi rồi.”

Tôi nghe theo lời bà, đồng ý cưới một người đàn ông bốn mươi tuổi ở làng bên. Sau hôn lễ, tôi bị nhốt dưới hầm, bị đánh đập mỗi ngày cho đến chết.

Chết rồi tôi mới phát hiện mẹ hoàn toàn không hề bị bệnh. Cả nhà ôm trọn 50 triệu tiền trúng số cùng 300 nghìn tiền sính lễ, vui vẻ ra nước ngoài định cư.

Tôi mở mắt lần nữa — quay về đúng ngày mùng Một Tết năm đó.

1

Mùng Một Tết, trong nhà đã đông kín họ hàng đến chúc Tết.

Dì họ chỉ vào tôi, cười hỏi:

“Cháu làm ở thành phố lớn, chắc lương tháng cũng khá lắm phải không?”

Câu hỏi vừa dứt, cả nhà đều ngừng tay quay sang nhìn tôi.

Tay tôi đang bóc quýt cũng khẽ run lên.

Nhìn quanh một lượt, tôi âm thầm véo lòng bàn tay — tôi đã trọng sinh, trở về đúng mùng Một Tết năm đó.

Kiếp này, tôi nhất định sẽ giữ chặt tờ vé số 50 triệu trong tay, dù chỉ một xu cũng không cho họ!

Tôi nhẹ giọng đáp:

“Cháu mới bị công ty sa thải tháng trước thôi ạ.”

Vừa dứt lời, bố mẹ tôi từ trong bếp bước ra, mặt khó coi thấy rõ, quát lên:

“Lý Khê, có phải con làm việc không nghiêm túc, đắc tội sếp nên mới bị đuổi đúng không? Đã bảo con phải biết nhìn sắc mặt người ta mà sống, nịnh nọt cấp trên một chút. Nhà mình nghèo, nếu con thất nghiệp thì làm sao sống nổi?!”

Dì họ vừa ăn hạt dưa vừa cười ngọt xớt:

“Anh chị này, bây giờ là thời đại nào rồi, tụi trẻ bây giờ thích nghỉ việc, sống kiểu ‘nằm thẳng’ mà.”

Nói rồi dì còn nháy mắt với tôi, trong mắt đầy toan tính.

“Cháu dám nghỉ việc thế chắc phải có khoản tiết kiệm kha khá rồi ha?”

Con gái dì bằng tuổi tôi, hồi thi đại học tôi được điểm cao hơn, nên dì ấy luôn để bụng, hễ có dịp là soi mói chuyện của tôi, không quên châm chọc mỉa mai.

Nghe đến tiền tiết kiệm, bố mẹ tôi sắc mặt liền sáng lên, mẹ kéo tôi ra chỗ khác, nhỏ giọng hỏi:

“Khê Khê à, nói thật với mẹ đi, con để dành được bao nhiêu tiền rồi?”

“Yên tâm, mẹ không định đòi tiền con đâu, chỉ sợ con tiêu xài hoang phí quá thôi…”

Tôi híp mắt, làm ra vẻ tủi thân như bị bắt nạt, lau nước mắt nói:

“Mẹ đâu biết sống ở thành phố đắt đỏ thế nào!

Chỉ riêng tiền thuê nhà là đã 5.000 tệ rồi, ăn uống này nọ còn không đủ sống. Con bị sa thải mà công ty cũng chẳng đền bù gì, con thật sự không trụ nổi nữa mới phải về quê làm ‘con gái toàn thời gian’, ở nhà chăm sóc cha mẹ chẳng tốt hơn sao?”

Sắc mặt mẹ tôi trầm xuống:

“Nhà đã chật đến phát ngộp, còn chỗ nào cho con ở nữa?!”

Bố tôi ngồi trên ghế hút thuốc lào, chậm rãi nói:

“Khê Khê à, em trai con cũng lớn rồi, phải lấy vợ chứ. Bây giờ con gái đòi hỏi đủ thứ: sính lễ, nhà, xe — không thiếu thứ nào.

Cưới được vợ mà để ở cái nhà nhỏ thế này cũng kỳ lắm.”

“Nhà còn ít tiền để dành, con góp thêm 800.000 nữa, mua căn chung cư mới ở khu hồ phía Đông. Nhà đó bốn phòng một khách, thoải mái!”

Đám họ hàng đứng cạnh cũng hùa vào:

“Cháu à, làm người không thể quên cội nguồn. Có tiền rồi thì phải báo đáp cha mẹ đã sinh thành dưỡng dục, không thì khác gì cầm thú!”

“Cháu đi làm bao năm rồi, chắc cũng có của để dành. Có tám trăm nghìn thôi mà, chắc không thành vấn đề đâu nhỉ?”

Người này nói một câu, người kia nói một lời, tất cả đều đang ép tôi phải đưa tiền mua nhà cho bố mẹ.

Tôi rụt rè nói:

“Nhưng… nhưng cháu thật sự không có tiền mà!”

Thằng em trai vẫn đang chơi game đột nhiên ngẩng đầu, chỉ tay ra cửa sổ về phía chiếc xe BYD đậu dưới lầu:

“Còn bịa đặt! Xe kia mười mấy vạn, bạn con tra rồi, là xe của chị! Chị có tiền mua xe mà không có tiền báo hiếu ba mẹ à?!”

Chương 2

Tháng trước, tôi gặp vận may trời cho, tiện tay mua tờ vé số ven đường – không ngờ trúng luôn 50 triệu.

Trừ thuế xong còn lại 40 triệu, đủ cho tôi tiêu cả đời không hết.

Tôi lập tức nghỉ việc, nhân dịp Tết về quê nằm dài tận hưởng.

Ở kiếp trước, nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của bố mẹ, tôi nghĩ: phải dùng số tiền này để cả nhà có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Bố mẹ thở dài than nhà nhỏ quá, không đủ chỗ cho cả nhà bốn người ở.

Tôi không do dự mua luôn căn hộ giá 5 triệu, ghi tên mẹ tôi, bà vui đến mức cười không khép miệng, khen tôi là đứa con hiếu thảo nhất đời.

Tôi nghĩ: dù có nhiều tiền cũng không nên tiêu bạt mạng. Đang tính đem số tiền còn lại gửi ngân hàng ăn lãi thì bố tôi đột nhiên báo một tin dữ.

Ông nói mẹ tôi bị chẩn đoán mắc chứng teo cơ hiếm gặp, tổng chi phí điều trị ít nhất là 49 triệu.

Similar Posts

  • Anh Chưa Từng Yêu Tôi Full

    Ngày Thẩm Tầm về nước, Trần Trạch ngồi ngoài ban công suốt cả đêm.

    Màn hình lớn đối diện đang chiếu buổi phỏng vấn của Thẩm Tầm.

    “Thẩm Thẩm à, cô đã giành được giải Ảnh hậu rồi, sao còn muốn quay về?”

    Thẩm Tầm cười rất dịu dàng, giơ ngón áp út với chiếc nhẫn trơn.

    “Vì người tôi yêu vẫn còn ở đây.”

  • Xuống Nông Thôn

    Gia đình gặp biến cố lớn, tôi theo cha mẹ tới nông trường vấ/t v/ả nh/ất, sống những tháng ngày cơ cực đến mức bệ/nh t/ật đầy mình.

    Sau khi cha được minh oan và phục chức làm thủ trưởng quân khu được người người kính trọng, chị gái lại trở thành người khiến ba mẹ cảm thấy áy náy nhất trong lòng.

    “Thư Nguyệt, tất cả là do ba vô dụng. Năm đó khi bị điều đi lao động, ba chỉ có thể đoạn tuyệt quan hệ với con để bảo vệ con. Con có thể tha thứ cho ba không?”

    “Thư Nguyệt, trước khi mẹ rời đi mẹ không hề muốn nói những lời tuyệt tình đó, tất cả là do tình thế bắt buộc, con có thể hiểu cho mẹ không?”

    Mà tôi, mười lăm năm ở nông thôn, từ thiên kim tiểu thư con nhà thủ trưởng quân khu đã biến thành một người phụ nữ nhà quê phong trần, sương gió.

    Ngay cả vị hôn phu từng thề thốt trước khi tôi rời thành phố: “Thư Hòa, anh sẽ đợi em trở về, rồi cưới em”, cũng quay sang yêu thích người chị gái xinh đẹp trắng trẻo, có học thức.

    “Thư Hòa, mình hủy hôn đi. Anh tốt nghiệp đại học, còn em đến trung học cũng chưa học xong, chúng ta không hợp nhau.”

    Rồi anh ta quay người cầu hôn chị gái tôi – người cũng là cử nhân như anh ta – nhận được lời chúc phúc của tất cả mọi người.

    Trong buổi tiệc cưới, tôi bị sắp xếp ngồi ở góc khuất nhất, suốt cả ngày nghe không biết bao nhiêu lời bàn ra tán vào.

    Cho đến khi…

  • Thay Lòng Đổi Dạ Full

    Tôi và minh tinh hàng đầu Giang Khoát đã yêu nhau được bảy năm, cùng nhau tham gia một buổi ghi hình phỏng vấn.

    MC sắc bén hỏi thẳng rằng liệu chúng tôi đã bước vào giai đoạn “ngứa bảy năm”, nên mối tình dài này vẫn chưa có kết quả?

    Thế nhưng, dưới ánh mắt tha thiết của cô em gái nhỏ ngây thơ, biểu cảm của Giang Khoát lại thoáng chút do dự: “Hiện tại tôi đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp, vẫn nên lấy công việc làm trọng, tôi tin Nhược Thanh cũng nghĩ vậy.”

    Mọi ánh mắt, bao gồm cả ống kính máy quay, đều đổ dồn về phía tôi, chờ đợi phản ứng.

    Tôi liếc nhìn em gái nhỏ với đôi mắt ngân ngấn nước, che miệng xúc động, còn trên ngón áp út của cô ta, là chiếc nhẫn thủ công do chính Giang Khoát làm.

    Cái gọi là “ngứa bảy năm”, chẳng qua chỉ là thay lòng đổi dạ.

    Đối diện với máy quay, tôi mỉm cười bình thản, tháo chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út xuống:

    “Đúng là nên lấy sự nghiệp làm trọng, vậy nên từ hôm nay, tôi sẽ quay trở lại giới giải trí.”

  • Ba Mươi Sáu Kế Theo Đuổi Thái Tử

    Ta cực kỳ say mê Thái tử đương triều, việc này thiên hạ ai ai cũng rõ. Thái tử bảo đi về phía Đông, ta quyết không dám ngó sang Tây. 

    Thế nhưng, Thái tử lòng tựa sắt đá, thản nhiên buông lời: “Giang Sắt Sắt, ta không thích những cô nương ngốc nghếch.”

    Ta giả vờ như chưa từng nghe thấy, ngay cả phụ thân cũng bất lực lắc đầu: “Nữ nhi của ta, đúng là bị kẻ si tình ám đến tận xương tủy rồi, bệnh đã vào giai đoạn cuối, không thuốc cứu nổi.”

    Nhưng cuối cùng, chính vị Thái tử lạnh lùng ấy lại tự tay vén khăn hỷ trên đầu ta, thấp giọng hỏi: “Có nguyện cùng ta sinh con không?”

  • Trái Tim Bé Nhỏ

    Trong tiệc mừng đóng máy, mọi người nhao nhao đòi Tống Trì và Tiêu Yên “hôn một cái” như trong phim.

    Cả hai nhìn nhau, bật cười đầy ăn ý.

    Chỉ một giây sau, họ đã dính chặt lấy nhau.

    Tiếng la hét phấn khích vang lên khắp phòng, rồi bỗng có người hét to:

    “Vai nữ phụ và nam chính cũng hôn một cái đi!”

    Ánh mắt Tống Trì lập tức trầm xuống.

    Vai nữ phụ đó là tôi.

    Mà tôi… mới là bạn gái chính thức của Tống Trì.

  • Phiên Dịch Ôn Đồng

    Khi tôi làm phiên dịch tiếng Quảng Đông trong một truyện phong cách Hồng Kông.

    Tổng tài thâm tình nói: “bb, tôi rất nhớ em.”

    Tôi dịch: “Bảo bối, anh rất nhớ em.”

    Tổng tài: “bb, tôi muốn đ* em.”

    Tôi vẫn tiếp tục dịch: “Bảo bối, anh muốn—”

    Tổng tài không chịu nổi nữa: “Câu này không cần dịch!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *