Viên Kẹo Ấm Lòng

Viên Kẹo Ấm Lòng

Ngày nhận nuôi ở trại trẻ mồ côi, tất cả các bạn nhỏ đều được chọn đi, chỉ còn tôi – một đứa trẻ mù – co ro trong góc.

Bà viện trưởng giới thiệu tôi với một gia đình giàu có nhất vùng.

“Đứa bé này ngoài việc không nhìn thấy, thì mọi thứ đều rất tốt, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.”

Nhưng vợ chồng nhà giàu vẫn từ chối.

“Thôi, chúng tôi không muốn nhận con bị khuyết tật.”

Bà viện trưởng xoa đầu tôi, “Không sao đâu, Nan Nan, ở đây có bà, bà nuôi con cả đời.”

Tôi nắm chặt vạt áo bà, cắn môi không nói gì.

Đúng lúc đó, một viên kẹo cứng được nhét vào lòng bàn tay tôi.

Rồi tôi nghe thấy một giọng nói ấp úng:

“Cho… cho chị… ăn kẹo.”

Trước mắt tôi bỗng hiện ra dòng chữ như phụ đề bay lơ lửng:

【Tôi có nhìn nhầm không? Nam chính mở miệng nói chuyện rồi!】

【Từ sau tai nạn năm năm tuổi, cậu ấy chưa từng nói một lời, vậy mà bây giờ vì nữ chính mà mở miệng!】

Sau đó, có người nắm chặt tay tôi.

“Tôi… tôi muốn… chị ấy… làm em gái tôi.”

1

Tối hôm trước, bà viện trưởng lần lượt xoa đầu từng đứa trẻ.

“Ngày mai sẽ có ba mẹ mới đến gặp các con.”

Tôi nằm trên chiếc giường nhỏ, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài.

Nhà mới.

Sẽ có người thương tôi, ôm tôi, sẽ có một khung cửa sổ thuộc về riêng tôi chăng?

Trong bóng tối, tôi khẽ cong khóe môi.

Tiếng bước chân của bà vừa khuất ở cuối hành lang, cậu nhóc béo giường bên đã trở mình.

“Này, đồ mù, vui cái gì chứ? Có ai muốn mày đâu! Người ta đến chọn con, ai lại chọn một đứa đui chứ! Lé lé lé!”

Tôi cắn mạnh vào bên trong môi.

Không được khóc.

Khóc cũng chẳng để làm gì.

Tôi vùi mặt thật sâu vào chiếc gối mỏng, cố nén cảm giác ẩm ướt nơi khóe mắt.

Ngày hôm sau.

Hội trường nhỏ chật kín người, mùi nước hoa xa lạ, tiếng giày da gõ lộp cộp, và tiếng reo mừng bị nén lại khi bọn trẻ được chọn.

Tôi ngồi trên ghế, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Nghe từng cái tên được gọi, tiếng bước chân vui vẻ chạy xa dần.

Âm thanh ngày một thưa.

Rồi cuối cùng… tất cả đều biến mất.

Chỉ còn tôi và bà viện trưởng.

Đi hết rồi? Thật sự… chẳng còn ai sao?

Bà xoa tóc tôi, dè dặt quay về phía khác:

“Ông bà Cố, đứa bé này tên là Tô Nan, rất ngoan, rất yên lặng, học gì cũng nhanh… chỉ là… không nhìn thấy thôi…”

Tim tôi như nghẹn lên tận cổ.

Tôi nín thở.

Giọng bà Cố vang lên, dịu dàng:

“Viện trưởng, không phải chúng tôi chê, chỉ là con ruột chúng tôi cũng đang bệnh nặng. Nhận một đứa khỏe mạnh về, còn có thể thêm chút sinh khí, làm bạn với nhau. Còn trẻ con không nhìn thấy… chúng tôi sợ chăm sóc không tốt, lại khiến con bé tủi thân…”

“Không sao đâu, Nan Nan,”

Bà viện trưởng ôm tôi chặt hơn, “Nan Nan của chúng ta ngoan thế này, bà nuôi con cả đời! Không sợ!”

Tôi nắm chặt vạt áo bà, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.

Đúng lúc ấy, một thứ cứng ngắc lạnh lạnh được nhét vào tay tôi.

Ngay sau đó, một giọng trẻ con khàn khàn vang lên, lắp bắp:

“Cho… cho… chị ăn… kẹo.”

Chưa kịp phản ứng, trong màn đen vĩnh viễn trước mắt, bỗng hiện ra những dòng chữ lấp lánh:

【Ối trời?! Nam chính nói chuyện rồi?!】

【Trời ơi! Cố Ngôn mở miệng rồi! Lần đầu tiên sau năm tuổi!】

【Trong nguyên tác, cậu ấy câm lặng suốt mười năm cơ mà! Chỉ vì cô bé mù này thôi sao?!】

Rồi một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi.

Giọng khàn khàn ấy lại vang lên:

“Tôi… tôi… muốn chị ấy…”

“Làm… làm em gái tôi.”

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cậu ấy chạm vào da tôi—

Một luồng sáng mạnh lóe lên trước mắt.

Những thứ trong bóng tối… bắt đầu dần dần hiện ra màu sắc và hình dạng.

2

Vợ chồng nhà giàu vui vẻ làm thủ tục nhận nuôi.

Trước khi đi, bà viện trưởng khẽ nói với tôi:

“Nếu họ đối xử không tốt với con, thì quay về nhé.”

“Con nhớ đường về chứ?”

Tôi nắm tay bà, gật đầu.

Bà viện trưởng trao tôi cho vợ chồng nhà giàu.

“Con bé này không nhìn thấy, sẽ có nhiều bất tiện, mong hai người đối xử tốt với nó.”

Xe chạy suốt hai tiếng đồng hồ mới dừng lại.

Bàn tay lạnh lẽo ấy vẫn nắm chặt lấy tay tôi không rời.

Tôi theo họ bước vào một nơi to lớn như cung điện.

Tim tôi treo lơ lửng, đập thình thịch.

Họ sẽ hối hận sao?

Có giống những người trước đây, thấy tôi phiền phức rồi bỏ rơi?

Tôi cố giữ thẳng lưng, từng bước đi đều cẩn thận, tai lắng nghe mọi âm thanh, sợ va vào thứ gì khiến người ta khó chịu.

Ngoan, nhất định phải ngoan.

“Đừng sợ, Nan Nan.”

Giọng cô Cố vang lên phía trên đầu tôi, “Từ giờ đây chính là nhà con. Chúng ta đã chọn con, thì sẽ đối xử tốt với con, yêu con cả đời.”

Một luồng nóng ấm dâng lên nơi khóe mắt, tôi mạnh mẽ gật đầu.

Bàn tay kia vẫn lạnh lẽo, xương khớp rõ ràng.

Từ trại trẻ mồ côi đến giờ, bất kể bố mẹ cậu ấy nói gì, đi đâu, cậu cũng không buông tay tôi dù chỉ một chút.

“Nhìn con trai chúng ta kìa,”

Giọng chú Cố pha chút tiếng cười, “Thích em gái thế sao? Tay cũng không chịu thả?”

Điều kỳ lạ là, chỉ cần cậu ấy chạm vào tôi, mắt tôi liền nhìn thấy.

Nhưng tôi không dám nói. Nếu nói ra, họ sẽ nghĩ tôi là quái vật.

Similar Posts

  • Ánh Nhìn Đầy Tổn Thương

    Bị ép gả cho kẻ thù không đội trời chung, chúng tôi vẫn như nước với lửa.

    Anh có bạch nguyệt quang, tôi có chu sa chí, luôn ngủ riêng phòng.

    Thế nhưng vào ngày lễ tình nhân, chúng tôi lại bị kẹt trong cùng một phòng tổng thống.

    Anh lạnh mặt cảnh cáo: “Tôi muốn ngủ, không có đồ ngủ, khóa cửa lại hỏng.”

    Tôi khinh thường gật đầu: “Yên tâm, tôi có gọi trai bao cũng sẽ không chọn anh.”

    Nhưng ngay lúc đó, màn hình hiện lên một dòng bình luận.

    【Nam chính đúng là múa mắt cho người mù xem, quyến rũ đến thế mà nữ phụ cứ nghe ngược lại! Phí cả chuỗi body chain kim cương, tai mèo, đuôi sói trong phòng.】

    【Vì vậy mới chỉ có thể làm vợ cũ bạch nguyệt quang, nam chính vẫn cần nữ chính biết thấu hiểu để sưởi ấm trái tim.】

    【Tiếc là nữ phụ sau khi ly hôn thì gia đình phá sản, sống lang bạt nơi xứ người, đến khi quay đầu lại thì chỉ là hạt cơm thiu chết thảm ngoài đường.】

    Ý gì đây?

    Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.

    Chạm mắt với ánh nhìn đầy tổn thương của Giang Dật.

  • Sương Nhuộm Hồng Trần

    Ngày quốc phá, quân địch yêu cầu chọn một trong hai vị công chúa để hầu hạ tân đế.

    Lâm Tri Ý để lại một câu: “Ta sinh ra tôn quý, tuyệt đối không hạ mình phục vụ giặc thù.”

    Rồi nàng nhảy xuống từ lầu thành, lấy cái ch.t để tuẫn quốc.

    Còn ta, xiêm y xộc xệch, bước lên cỗ xe ngựa của tân hoàng.

    Ta bắt đầu từ thân phận cung nữ, từng bước giành lấy sự tín nhiệm của tân hoàng, nhẫn nhịn ba năm, cuối cùng liên thủ cùng huynh trưởng phục quốc thành công.

    Cứ ngỡ có thể thở phào nhẹ nhõm, lại không ngờ bị hoàng huynh chán ghét tới cực điểm:

    “Tất cả là tại ngươi tham sống sợ ch.t, nếu không thì Tri Ý làm sao phải tuẫn quốc?”

    “Nếu không có ngươi, cô cần gì phải nhẫn nhịn ba năm trời? Nếu là Tri Ý, cùng lắm một năm đã có thể phục quốc.”

    Ngay cả phò mã cũng hận ta thấu xương, nói thành thân với ta chẳng qua là để trấn an ta, người hắn thực sự yêu là muội muội ta.

    Cho đến khi—

    Ta mở quan tài khám nghiệm t h I thể Lâm Tri Ý, lại phát hiện bên trong là xác của người khác.

  • Giành Lại Cuộc Đời Thuộc Về Tôi

    Khi vừa thành hình trong bụng mẹ, tôi đã phát hiện ra mình có khả năng nhìn thấy tương lai.

    Tôi nhìn thấy chính mình, lẽ ra phải sống trong nhung lụa, lại bị bế nhầm rồi chết thảm trên đường.

    Một cuộc đời lẽ ra trở thành nữ tổng tài tài giỏi nhất Thủ đô, cuối cùng lại phải cúi đầu, mất hết tôn nghiêm, giành giật cặn thức ăn với lũ heo để sống qua ngày.

    Nghĩ đến cảnh đó, tôi tức đến mức đạp mạnh một cái.

    “A! Bích Kiều đá bụng em rồi!” – Mẹ tôi xoa bụng, vui vẻ nói với người nhà.Tôi chẳng buồn để ý đến tiếng cười nói đó, trong lòng chỉ thầm nghĩ.

    Tất cả đều tại tên đàn ông gian xảo kia, là hắn đã tráo tôi với một đứa bé khác trong phòng trẻ sơ sinh.

    Đùa à.

    Cuộc đời của tôi, không ai được phép cướp đi!

  • Viên Thuốc Cắt Đứt Tình Yêu

    Sau khi dùng tài lắm lời của mình chữa khỏi cho ba bạn bị tự kỷ, thì một ngày đẹp trời, cậu bạn sống nội tâm tên Phó Hựu Thanh được gửi đến cho tôi… làm chồng nuôi từ bé.

    Tôi thả một câu thính sến rện:

    “Anh vừa mới xì hơi đấy, to ghê. Nhưng mà… không to bằng nỗi nhớ của em dành cho anh đâu.”

    Cậu ấy lập tức ngẩng đầu lên:

    “Anh không có xì.”

    Ba mẹ nhà họ Phó lập tức sáng mắt lên.

    Từ hôm đó, tôi ở bên cậu ấy suốt bốn năm.

    Cho đến khi cậu ấy gặp một cô gái.

    Hai người trò chuyện suốt đêm về giả thuyết Riemann.

    Đến rạng sáng, cậu ấy quay lại, lần đầu tiên nói với tôi:

    “Em ồn ào quá.

    Làm ơn im lặng được không?”

    Hôm đó, cậu ấy nhận được một tin nhắn:

    【Chỉ cần uống một viên thuốc, Giang Tuệ Nghi sẽ tự động tránh xa cậu 500 mét.】

    Phó Hựu Thanh uống luôn cả chai.

    Cậu ấy đâu biết, trong đó chỉ toàn là… viên canxi tôi nhét vào.

  • Mười Năm Trăng Khuyết

    Phu quân cùng ta đã nương tựa năm năm, vậy mà chỉ vì một phong thư từ người trong lòng, chàng liền đánh đổ chén trà, bỏ mặc bách tính đang cầu phúc, cũng bỏ mặc ta đứng dưới cơn mưa lớn mà rời đi.

    Trong suốt hai canh giờ phu quân đọc thư, chỉ có một mình ta gắng gượng hoàn thành nghi lễ dưới mưa tầm tã.

    Đến cuối cùng, ta nghe được quyết định của chàng —— điều ba vạn binh mã, đi đón nàng ấy trở về.

    Ta cố chấp hỏi, trong thư rốt cuộc viết gì.

    Tiêu Bắc Việt cau mày, không kiên nhẫn đáp:

    “Chẳng qua chỉ năm chữ —— nàng sống không tốt.”

    Ta ngẩn người: “Chỉ vì vậy thôi sao?”

    Tiêu Bắc Việt gật đầu: “Chỉ vì vậy.”

    Sáng hôm sau, khi phu quân xuất chinh, ta cũng mang hành lý trên vai.

    Tiêu Bắc Việt thúc ngựa đuổi theo, hỏi vì sao ta phải đi.

    Ta nhìn phương xa, sương sớm tan dần, ánh mặt trời vừa ló, chỉ bình thản nói:

    “Bởi vì ta… cũng sống không tốt.”

  • Băng Hà Tan Chảy

    Tôi theo đuổi một anh chàng nghiên cứu băng hà, còn lạnh hơn cả băng hà.

    Nhẫn nhịn đến giới hạn, tôi liền ở trong lều băng hà “lên giường” với anh ta, rồi trong đêm vội vàng bỏ trốn.

    Tôi để lại một tờ giấy: “Giáo sư Thẩm, ôm lấy băng hà của anh mà sống cả đời đi, bà đây phải sang rừng mưa nhiệt đới rồi!”

    Ba tháng sau, tôi bị anh ta chặn lại trong khoang mô phỏng môi trường cực địa âm hai mươi độ.

    Anh tháo cà vạt, thong thả trói cổ tay tôi, hơi thở nóng rực.

    “Không phải thích đánh trận ngoài trời sao?” Anh áp sát tai tôi, khẽ nói: “Ở Nam Cực, cái đó gọi là bão tuyết.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *