Chuyến Du Lịch Không Vé Khứ Hồi

Chuyến Du Lịch Không Vé Khứ Hồi

Khi tiểu thanh mai của bạn trai bị người ta lén chụp ảnh rồi bị một gã đàn ông đê tiện sàm sỡ, tôi giả vờ như không thấy, quay người rời đi.

Ở kiếp trước, tôi nhìn thấy cảnh đó, lập tức lao lên đánh hắn một trận rồi báo cảnh sát bắt hắn vào tù.

Kết quả, bạn gái thanh mai trúc mã không những ký giấy bãi nại, mà sau khi biết gã đàn ông đó vì chuyện này bị đuổi học rồi nghĩ quẩn mà nhảy lầu tự sát,

Cô ta còn quay lại trách tôi nhiều chuyện: “Cậu chẳng qua là ghen tị vì tôi hấp dẫn hơn cậu. Nếu không thì tại sao hắn chụp lén tôi mà không chụp cậu?”

Rồi vừa khóc vừa nhào vào lòng bạn trai tôi: “Là tớ hại chết anh ấy… Anh ấy chỉ muốn âm thầm thích tớ thôi mà, anh ấy có làm gì sai đâu, tại sao lại phải ép anh ấy đến đường cùng?”

Bạn trai đau lòng vì bạn gái thanh mai trúc mã, nhân lúc đi du lịch đã đẩy tôi – người không biết bơi – xuống biển, khiến tôi chết đuối tại chỗ.

Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng khoảnh khắc bạn gái thanh mai trúc mã bị chụp lén. Lần này, tôi quay người rời đi.

……….

“Thẩm Mộng Giao, cả lớp chỉ có mình cậu không đồng ý đi biển chơi, cậu không thể hòa đồng một chút sao?”

“Không thể vì cậu không biết bơi mà bắt cả lớp phải chiều theo cậu được chứ?”

Nghe những lời quen thuộc đó, tôi bất giác rùng mình.

Ánh mắt vô thức liếc sang phía sau tiểu thanh mai của bạn trai – Tô Nguyệt Uyển.

Lúc này, đứng sau lưng cô ta là lớp trưởng Hứa Lăng Xuyên.

Hứa Lăng Xuyên đang khẽ nghịch chiếc máy ảnh trong tay, ánh mắt điên dại, lặng lẽ đặt nó dưới chiếc váy xếp ly của Tô Nguyệt Uyển.

Tôi lập tức trợn to mắt.

Ở kiếp trước, khi tôi nhìn thấy cảnh tượng này,

Tôi nhớ lại bạn trai Tiêu Vân Trạch từng nói rằng anh xem Tô Nguyệt Uyển như em gái ruột, mong tôi cũng có thể quan tâm, chăm sóc cô ta nhiều hơn.

Vì thế, tôi lập tức xông lên hất văng chiếc máy ảnh trong tay Hứa Lăng Xuyên, vạch trần hành vi đồi bại của hắn trước mặt cả lớp, sau đó đấm đá túi bụi khiến hắn không kịp phản kháng, rồi nhanh chóng báo cảnh sát khi mọi người còn chưa kịp hoàn hồn.

Không ngờ sau đó, Tô Nguyệt Uyển lại chủ động đến đồn cảnh sát ký giấy bãi nại, nói rằng không trách hắn.

Lúc ấy, để bảo vệ cô ta khỏi những lời bàn tán sau lưng, tôi còn chủ động báo cáo hành vi của Hứa Lăng Xuyên lên trường.

Sau khi sự việc lan rộng, Hứa Lăng Xuyên bị đuổi học, không chịu nổi cú sốc đã nhảy lầu tự sát.

Tôi không ngờ được rằng, khi biết chuyện, Tô Nguyệt Uyển lại quay sang trách tôi nhiều chuyện: “Cho dù tôi có sức hút hơn cậu thì cậu cũng không nên làm như vậy!”

“Nếu không vì cậu, Hứa Lăng Xuyên đã không chết. Anh ấy chỉ là vì thích tôi nên mới muốn chụp thêm vài tấm hình, cậu cần gì phải làm to chuyện như thế?”

Cô ta thậm chí còn khóc như mưa trước mặt cả lớp, suýt thì ngất xỉu.

Cả người được Tiêu Vân Trạch ôm vào lòng, cô ta nức nở không ngừng: “Xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi. Nếu không phải vì thích tôi, anh ấy đã không làm chuyện đó. Nhưng tôi không hiểu tại sao Thẩm Mộng Giao lại báo cảnh sát?”

“Anh ấy có lỗi gì đâu, chỉ là chụp vài bức ảnh thôi mà, tại sao cậu lại dồn anh ấy đến chết? Nghĩ đến việc anh ấy vì tôi mà chết, tôi ăn không ngon ngủ không yên, chỉ muốn lấy cái chết để chuộc tội.”

Các bạn học khác cũng đứng về phía cô ta, đồng loạt chỉ trích tôi: “Thẩm Mộng Giao, sao cậu có thể độc ác đến vậy?”

“Không chỉ báo cảnh sát mà còn tố cáo lên trường nữa, cùng là bạn học, cậu làm thế có cần thiết không?”

“Chính vì cậu mà Hứa Lăng Xuyên – một con người sống sờ sờ – đã chết!”

Chỉ có Tiêu Vân Trạch đứng ra nói giúp tôi: “Được rồi, Mộng Giao cũng không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy, cô ấy cũng thấy áy náy lắm rồi, mọi người đừng trách cô ấy nữa.”

Tôi cảm động vô cùng, vì thế khi anh ấy một lần nữa khuyên tôi đừng tách biệt khỏi mọi người, tôi đã đồng ý tham gia chuyến đi biển cùng cả lớp.

Chỉ là tôi không ngờ, chính quyết định đó lại đặt dấu chấm hết cho cuộc đời mình.

Anh ta nhân lúc tôi không để ý, đã đẩy tôi – người không biết bơi – xuống biển.

Cả lớp chỉ lạnh lùng đứng nhìn tôi từ từ chết đuối trong làn nước.

Tỉnh táo lại, tôi lạnh lùng liếc nhìn Tô Nguyệt Uyển – người vừa bị chụp lén mà vẫn chưa hay biết gì – rồi không do dự quay người bước đi.

Lần này, tôi sẽ không xen vào chuyện người khác nữa.

Đã cho rằng mình có sức hút đến thế, thì cứ thoải mái mà tận hưởng đi.

Chỉ là tôi còn chưa bước ra khỏi cửa lớp thì đã bị Tiêu Vân Trạch chặn lại: “Mộng Giao, chúng ta sắp tốt nghiệp đại học rồi, đây là lần cuối cùng được đi chơi cùng nhau, sau này sẽ không còn cơ hội thế này nữa, sao em lại bỏ đi?”

Tôi bật cười lạnh một tiếng. Cơ hội? Cơ hội để họ giết tôi thêm lần nữa sao?

Tôi lạnh nhạt từ chối: “Tôi có việc, không đi.”

Vừa mở cửa ra, phía sau bỗng vang lên một tiếng hét chói tai, sau đó là âm thanh rõ ràng của một cái bạt tai.

Giọng nói hoảng loạn của Tô Nguyệt Uyển vang lên: “Anh… anh làm gì vậy?”

Similar Posts

  • Quả Phụ Và Ba Vị Phu Quân

    Ta là một quả phụ, thân xác đang độ hồi xuân, khao khát ái ân đến cùng cực.

    Lúc lên chùa dâng hương cầu nhân duyên, nào ngờ lại có kẻ gian đột nhập vào khuê phòng của ta.

    Ta nhanh tay vớ lấy bình hoa, đ ậ p một cú khiến hắn ngất lịm ngay tại chỗ.

    Đến khi nhìn kỹ lại, chà, hóa ra là một mỹ nam tử.

    Ta liền t r ó i gô hắn lại, giấu kín trong tiểu viện, ngày ngày thỏa sức g i à y v ò tấm thân ấy…

    Về sau, hắn trốn thoát.

    Đến khi gặp lại, ta run rẩy quỳ rạp dưới đất, lắp bắp không thành tiếng: “Dân… dân phụ, tham… tham kiến Thái… Thái tử điện hạ…”

  • Người Ở Lại Sau Chia Ly

    Mối tình đầu kéo dài mười năm đã chia tay tôi.

    Vào đúng ngày tôi cầu hôn.

    Phó Trạch mệt mỏi tựa lên ghế sofa, khó chịu nói:

    “Thẩm An, anh mệt rồi, chia tay đi.”

    Rồi quay lưng rời đi không chút do dự.

    Chỉ để lại tôi một mình, ngẩn ngơ nhìn cặp nhẫn đặt làm riêng.

    Ngày hôm sau.

    Tôi bán hết tất cả những gì liên quan đến Phó Trạch, chọn rời khỏi đất nước.

  • Quý phi chỉ biết nói thật

    Ta là một quý phi. Một quý phi chỉ biết nói thật.

    Tỷ như lúc này, Trương quý phi đang đứng trước mặt ta mà thề thốt với hoàng thượng: “Thần thiếp cả đời này chỉ yêu mình hoàng thượng.”

    Sau đó lại quay đầu hỏi ta một câu: “Có phải vậy không, Tô quý phi?”

    Ta thành thật trả lời: “Chắc là không đâu, ta với hoàng thượng cũng bình thường thôi. Với lại chẳng phải đêm qua Trương quý phi nói với Thái y Ôn rằng cả đời này chỉ yêu hắn sao?”

    Hoàng thượng: ???

    Qua lần này, ta và Trương quý phi cùng bị đánh vào lãnh cung.

    Lúc sắp rời đi, Trương quý phi còn tốt bụng chúc ta một câu: “Tô Tần! Ngươi là vì hận phụ thân của bổn cung năm xưa đánh gãy uyên ương giữa ngươi và Nhiếp chính vương nên mới ghi hận lên đầu ta, cố tình hãm hại ta! Ngươi cứ đợi đấy! Bổn cung nhất định sẽ khiến ngươi cút khỏi hoàng cung này!”

    Không ngờ Trương quý phi lại là nữ tử tuyệt thế lấy ân báo oán, lấy đức báo thù như thế, ta xúc động nắm tay Trương quý phi rưng rưng nói: “Đa tạ! Ta cũng chúc ngươi sớm rời bể khổ, một ngựa đi đầu, ba lòng hai dạ, ngũ phúc lâm môn.”

  • Đi Câu Cá, Câu Luôn Được Mồi

    Nửa đêm đi câu cá ở bờ sông, tôi lại bị anh cảnh sát đẹp trai bắt lại thẩm vấn, nghi tôi là hung thủ phi tang xác.

    Tôi cố gắng giải thích: “Em đến để câu cá mà!”

    Anh ấy không tin: “Mồi đâu?”

    Tôi bất lực: “Cá ăn hết rồi…”

    Anh ấy truy hỏi: “Cần câu đâu?”

    Tôi thở dài: “Bị cá kéo mất rồi…”

    Anh cảnh sát nhếch mép: “Cá đâu? Tôi theo dõi cô nửa tiếng rồi, không thấy bắt được con nào. Cô thuộc team ‘quân không quân’ à?”

    Tôi bị chạm đúng nỗi đau, gào lên: “Ha ha ha, thật ra em là hung thủ đấy! Em chính là hung thủ! Anh bắt em đi! Mau bắt em đi!!!”

  • Sổ Chi Tiêu Ly Hôn

    Chồng tôi kiên quyết giữ nguyên tắc AA, thậm chí còn quy định tôi không được dùng tiền của anh để mời bố mẹ mình ăn cơm.

    Thế nhưng, khi bố mẹ chồng không báo trước mà đột ngột tới nhà, tôi đang đứng trong bếp thái rau.

    Tôi không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói với chồng ở cửa:

    “Bố mẹ anh đến rồi, anh tự đi tiếp đi.”

    Anh lập tức sững người, nhìn bố mẹ đang xách theo đủ thứ đồ đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch.

    Nụ cười của bố mẹ chồng đông cứng trên gương mặt, không khí chỉ còn lại sự lúng túng nghẹt thở.

    Anh không ngờ tôi lại có thể thực hiện triệt để nguyên tắc AA đến mức ấy.

  • Cắt Đứt Quan Hệ Họ Hàng Sau Khi Bị Cháu Trai Đăng Bài Bêu Riếu

    Cháu trai tôi lên mạng đăng bài nói xấu tôi: “Bác dâu là người ham hư vinh, nhà tôi vừa mua nhà mới, bác dâu biết tin liền như con ruồi vo ve quanh tôi mãi không dứt, tôi có nên rộng lượng mà tha thứ cho bà ta không?”

    Dân mạng đều khuyên nó nên cắt đứt quan hệ với tôi, tôi nghe xong liền bật cười.

    Vậy thì hay quá, vừa dọn đến là phải dọn đi luôn rồi.

    Bởi vì căn nhà đó là tôi cho chúng nó mượn để ở.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *