Đứa Con Xấu Nhất Nhà

Đứa Con Xấu Nhất Nhà

Cả nhà tôi ai cũng xinh đẹp, chỉ có tôi là gen đột biến.

Tôi thừa hưởng hết mọi khuyết điểm di truyền từ ba mẹ.

Trở thành đứa xấu nhất nhà.

Lúc chụp ảnh gia đình, ba mẹ luôn viện cớ đẩy tôi ra chỗ khác. Những buổi họp mặt dòng họ, họ cố tình “quên” tôi ở nhà.

Tôi trở thành “thành viên bị giấu nhẹm” mà cả nhà tuyệt nhiên không ai nhắc đến.

Vậy mà sau này, từng người trong số họ lại quỳ xuống cầu xin tôi về nhà.

1

Mẹ tôi hồi trẻ là mỹ nhân nổi danh cả vùng.

Ba tôi cũng là chàng trai tuấn tú.

Anh trai và chị gái tôi là sinh đôi, lúc mới sinh ra đã khiến cả bệnh viện náo động vì đẹp quá mức.

Vì vậy, khi mẹ mang thai tôi một cách ngoài ý muốn, ai cũng khuyên nên giữ lại.

“Con đầu, con thứ đều đẹp thế kia, đứa thứ ba chắc chắn cũng không kém đâu!”

Nhưng cuối cùng, tôi khiến tất cả phải thất vọng.

Khuôn mặt, dáng người, màu da… tôi né được hết mọi ưu điểm của ba mẹ.

Tôi là người xấu nhất trong nhà.

Trẻ con thì không biết che giấu cảm xúc.

Từ nhỏ, bọn trẻ họ hàng chẳng đứa nào muốn chơi với tôi.

Ba mẹ thì tự cho mình là người có học, không thiên vị con cái vì vẻ ngoài.

Nhưng mỗi lần ra ngoài, mẹ luôn nắm tay chị gái tôi đi bên cạnh.

Nếu tôi chủ động khoác tay mẹ, bà cũng không gạt ra ngay, nhưng vài phút sau sẽ “vô tình” hất tay tôi ra.

Đến cả chuyện học hành, dường như anh chị tôi cũng giỏi hơn hẳn.

Trình Tư và Trình Ý chẳng cần cố gắng gì cũng đậu vào trường 985.

Còn tôi? Ngay cả lớp chọn cấp hai cũng không vào nổi.

Trong tiệc mừng đậu đại học của anh chị, ba tôi uống hơi say, đứng giữa đám đông cảm khái:

“Nếu chỉ sinh Tiểu Tư và Tiểu Ý thì tốt biết mấy. Tiếc là còn có Tiểu Tâm…”

Đám người xung quanh ai nấy đều gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Tôi chỉ muốn độn thổ.

Giờ tôi chẳng còn nhớ lúc đó, một đứa bé 13 tuổi như tôi đã cắn răng chịu đựng bữa tiệc ấy ra sao.

Sau đó, ba tôi biết mình lỡ lời, nghiêm túc xin lỗi:

“Là ba nói sai rồi. Tiểu Tâm, đừng để trong lòng.”

“Ba chỉ muốn nói, học lớp 12 không chỉ khổ với học sinh, mà phụ huynh cũng áp lực. Hai anh chị con đậu đại học rồi, nhưng ba vẫn chưa thể nghỉ ngơi. Còn phải chăm lo cho con. Gánh nặng còn dài lắm!”

Tôi giả vờ không sao: “Con biết ba không cố ý mà.”

…Không cố ý, nhưng lại nói đúng lòng mình ra.

Năm tôi 15 tuổi, kỷ niệm 25 năm ngày cưới của ba mẹ, cả nhà đi chụp ảnh gia đình.

Trình Ý tranh thủ lúc nhiếp ảnh gia đang chỉnh máy, chụp một tấm rồi đăng lên vòng bạn bè.

Chú thích là: “Gia đình 5 người, hạnh phúc bốn mùa.” Vài phút sau đã có cả đống bình luận.

Tôi ngồi cạnh chị, đọc được rõ mồn một.

Bình luận nhiều nhất là: “Chú dì nhìn có khí chất quá!”

Tiếp theo là: “Anh trai cậu đẹp trai ghê, còn độc thân không?”

Có người còn nói: “Em gái cậu là con nuôi à? Sao nhìn chẳng giống ai hết vậy?”

“Trước nghe cậu nói em gái xấu, còn tưởng cậu khiêm tốn. Giờ mới thấy đúng là không nói quá.”

Trong studio, ba mẹ còn đang thảo luận với Trình Tư xem có nên đổi cảnh khác để chụp thêm.

Tôi liếc thấy Trình Ý nhếch môi rồi lặng lẽ chặn người kia.

Nhưng khi quay sang nhìn tôi, chị chẳng giải thích điều gì.

Có vẻ chị cũng chẳng cần giải thích.

Em gái xấu là chuyện ai cũng công nhận, giống như kiểu “Trái Đất hình tròn”.

Tranh luận vì chuyện này chỉ tổ phí lời.

Thế nhưng… trong lòng tôi vẫn có chút hụt hẫng.

Chỉ cần chị chịu nói giúp tôi một câu thôi mà.

Năm tôi học lớp 12, Trình Tư đưa bạn gái về ra mắt.

Chẳng ai trong nhà nhớ phải báo tôi biết.

Lúc đó tôi đang ở nội trú, vì bệnh nên về nhà sớm, vừa vặn đụng ngay cảnh chị dâu tương lai – Tô Ly – đến chơi.

Nhìn rõ chị ấy sững sờ.

Chị lập tức cấu vào tay Trình Tư một cái:

“Anh lúc nào cũng nói ’em gái anh thế này, em gái anh thế kia’, ai ngờ còn có một đứa nữa cơ đấy.”

Trình Tư lập tức giải thích:

“Trường của Trình Tâm quản lý rất nghiêm, mấy tháng mới cho về một lần. Sợ làm gián đoạn việc học của con bé nên không gọi nó về.”

Mẹ tôi thuận miệng tiếp lời, cười nói:

“Thế mà vẫn gặp được nhau, chứng tỏ Tâm Tâm có duyên với Ly Ly đấy.”

Câu “Mẹ ơi, con đau bụng” của tôi, rốt cuộc chỉ có thể nuốt ngược vào trong.

Tôi đành ngồi cạnh Trình Ý, với gương mặt phờ phạc, sưng húp, đối diện với lớp trang điểm tinh xảo của chị ấy.

Dù không cần gương tôi cũng biết, sự so sánh ấy tàn nhẫn thế nào.

Nhân lúc Tô Ly vào nhà vệ sinh, tôi khẽ nói với mẹ:

“Mẹ ơi, con đau bụng hai ngày rồi… Mẹ có thể đưa con đi bệnh viện được không…”

Mẹ liếc tôi một cái, lạnh nhạt đáp:

“Bệnh tật cũng không biết chọn lúc à? Hôm nay là ngày bạn gái anh con đến nhà, chuyện lớn như vậy! Ai mà có thời gian đưa con đi khám?”

Tôi cắn môi:

“Hay… con lên phòng nằm một lát cũng được.”

“Đừng có vô duyên như thế. Muốn để người ta nghĩ nhà mình không có dạy dỗ à?”

Tô Ly là bạn học của Trình Tư.

Tuy ngoại hình không nổi bật như anh tôi, nhưng nhà cô ấy giàu có, lại biết cư xử, nên ba mẹ tôi hết lời khen ngợi.

Cuối cùng cũng qua được buổi tiếp đón đó.

Trình Tư đưa Tô Ly ra về.

Similar Posts

  • Nuốt Kim Châm

    Trong bữa tiệc độc thân trước ngày cưới, một người bạn thân của Cố Hạc Vũ hỏi anh ta.

    “Vũ này, còn nửa tháng nữa là cậu kết hôn với chị dâu rồi, mà người cậu nuôi bên ngoài cũng đang mang thai, cậu thấy thế nào?”

    Cố Hạc Vũ tỏ vẻ hài lòng và đắc ý:

    “Cảm giác cũng không tệ lắm.”

    “Cậu với chị dâu cũng quen nhau mười năm rồi, cậu không sợ bị cô ấy phát hiện rồi chia tay à?”

    Anh ta đầy tự tin:

    “Chuyện này chỉ cần che giấu tốt, Minh Châu cả đời cũng không biết đâu.”

    Đám bạn cười lớn:

    “Vũ đúng là đỉnh, bên ngoài bao nhiêu cờ cũng không làm ngã cờ nhà, bao nhiêu đàn ông mơ cũng chẳng được.”

    Tôi đứng phía sau cánh cửa, nghe thấy tất cả.

    Hóa ra cậu bé năm xưa từng hứa sẽ yêu tôi cả đời, bây giờ đã hoàn toàn đổi thay, không còn nhận ra nữa.

    Vậy nên, tôi cũng chuẩn bị giấu anh ta một chuyện.

    Ngay trong ngày cưới, tôi sẽ tặng anh ta một món quà lớn.

  • Hai Tấm Vé Hòa Nhạc

    Trong túi áo vest của Phó Thần Dạ có hai tấm vé concert. Tôi cứ tưởng đó là bất ngờ anh chuẩn bị cho tôi.

    Tôi háo hức chờ đến ngày diễn, ai ngờ đến hôm đó, anh lại cầm hai tấm vé… đi công tác.

    Tôi phải nhờ người quen mua lại vé với giá cao. Rồi tự mình tận mắt chứng kiến—anh và một cô gái khác hôn nhau cuồng nhiệt trong tiếng nhạc.

    Hình ảnh hai người bị chiếu lên màn hình lớn, nụ hôn ấy mãnh liệt đến mức khiến người xem cũng rưng rưng xúc động.

    Concert kết thúc, tôi lướt thấy bài đăng Weibo của cô gái đó: “Được hôn người mình yêu nhất tại concert của idol, là món quà sinh nhật tuyệt nhất tôi từng có.”

    Dưới phần bình luận, ai cũng chúc “99 năm hạnh phúc”. Còn tôi, bị chính chiếc xe của anh tăng tốc đột ngột đâm trúng.

    Lúc tỉnh lại, Phó Thần Dạ đang ngồi bên giường bệnh, cúi đầu nghịch điện thoại. Khóe môi anh nở nụ cười dịu dàng, kiểu dịu dàng tôi chưa từng thấy bao giờ.

    Tôi hỏi: “Cô ấy là ai?”

    Anh ngẩng lên, thản nhiên trả lời: “Tôi là sếp em. Tỉnh rồi thì lo mà dưỡng thương đi.”

    Nói xong liền vội vã rời đi.

    Tôi thu lại ánh mắt, lấy điện thoại gọi về nhà: “Cậu à, cháu đồng ý chuyện liên hôn mà cậu từng nói rồi.”

  • Cựu Cung Xuân

    Ta thích một ám vệ.

    Khi nói câu này với hoàng huynh, hắn chỉ lật thêm một trang sách, giọng điềm nhiên hỏi: “Chữ thích trong lời muội… nên hiểu theo nghĩa nào?”

    Đương nhiên là không phải cái nghĩa mà vị hoàng đế sở hữu ba ngàn giai nhân trong hậu cung như hắn có thể hiểu nổi rồi.

    Trong mắt hắn, một vị công chúa chưa xuất giá như ta rốt cuộc là hình tượng gì chứ? Chỉ vì mãi không chịu lấy phò mã, bị trong cung lẫn ngoài cung cười chê là “công chúa ế”, nên hắn tưởng ta nhịn không nổi nữa sao?

    Trước sự chất vấn âm thầm ấy, ta chẳng buồn đáp lời.

    Hắn cũng không hỏi là ám vệ nào, chỉ hướng về bóng tối trong điện mà nhàn nhạt ra lệnh một câu: “Đưa nó đi.”

    Chuyện như vậy… coi như thành rồi.

  • Không Còn Là Cô Gái Của Năm Ấy

    Tôi đang làm thủ tục soát vé ở cổng lên máy bay, chuẩn bị cùng bạn trai bay sang Thái Lan du lịch.

    Trước mắt bất ngờ hiện ra một dòng bình luận trôi qua.

    【Nữ chính mà đi chuyến này, đơn hàng mấy chục triệu kia sẽ bị nam chính dâng cho nữ phụ ngay. Tiền thưởng, thăng chức cũng tiêu tan hết.】

    Tôi hơi sững người.

    Bạn trai giục:

    “Nhanh lên nào, máy bay sắp cất cánh rồi.”

    Tôi cười nhạt:

    “Ừ, đến đây.”

  • Nữ Phụ Không Muốn Làm Thế Thân

    Ngày lễ thành nhân năm ấy, tôi đã dốc hết mọi chiêu trò để chụp ảnh selfie gợi cảm, gửi cho Trình Yến.

    Thế nhưng anh vẫn lạnh nhạt đáp lại:

    [Sang Sang, em vẫn còn nhỏ, những thứ này không hợp với em.]

    Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, định nhắn lại gì đó thì trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ bay lơ lửng.

    [Nam chính giữ mình vì nữ chính, nữ phụ dù có quyến rũ thế nào cũng vô ích!]

    [Nữ phụ dốc hết tâm sức, chẳng bằng nữ chính chỉ cần nhấc nhẹ một ngón chân!]

    [Không bao lâu nữa, khi nữ phụ chết thảm trên phố, nam chính sẽ đang cùng nữ chính quấn quýt mười ngày mười đêm!]

    Tôi cứng đơ người, giây tiếp theo liền rút lại bức ảnh.

    [Xin lỗi, gửi nhầm người rồi.]

  • Ly Hôn Rồi, Tôi Còn Tuyệt Vời Hơn

    Sau khi bắt quả tang chồng tôi – Lục Thời Vực, cùng mối tình thanh xuân của anh ta – Tưởng Đình Đình – đang quấn lấy nhau trên giường, tôi như phát điên, tay run lên nhưng vẫn cầm con dao găm chĩa thẳng về phía hai người họ.

    Tôi ép họ chấm dứt mọi thứ ngay tại đó.

    Lục Thời Vực ôm chặt Tưởng Đình Đình, ánh mắt lạnh lẽo như băng, giọng nói từng chữ đều chứa đựng sự khinh miệt:

    “Viên Tư Ninh, có gan thì đâm đi!”
    Cả thế giới trong tôi sụp đổ.
    Tôi chỉ thấy trái tim đau đến tột cùng, từng hơi thở đều như bị lưỡi dao cứa rách.

    Trong giây phút tuyệt vọng ấy, tôi thực sự muốn chết.

    Khi mũi dao vừa xuyên qua làn da, một loạt dòng chữ kỳ lạ bỗng hiện lên trước mắt tôi — như thể có ai đó đang thì thầm ngay trong đầu:

    “Nữ phụ sắp chết rồi! Mau chết đi, cô ta chết rồi thì nam nữ chính mới có chỗ!”
    “Viên Tư Ninh cứ tưởng nam chính yêu cô ta ư? Không hề! Lục Thời Vực chưa từng yêu cô ta. Anh ta chỉ lợi dụng cô ta thôi. Cô ta tồn tại chỉ để giúp anh ta vực dậy sự nghiệp, làm bàn đạp cho nữ chính Tưởng Đình Đình!”
    Tôi chết lặng.

    Nhìn những dòng chữ cuồn cuộn trôi qua trước mắt, tôi bỗng hiểu ra — cuộc đời mình chẳng qua chỉ là một câu chuyện cẩu huyết giữa tổng tài và bạch liên hoa.

    Tưởng Đình Đình là nữ chính, người từng bỏ Lục Thời Vực vào lúc anh ta nghèo túng nhất.
    Còn tôi — chỉ là nữ phụ ngu ngốc, vì yêu mà cùng anh ta chịu khổ, giúp anh ta thành công, rồi cuối cùng bị phản bội, bị vứt bỏ, và tự sát trong tuyệt vọng.

    Nhưng nếu đã biết mọi thứ vốn chỉ là một trò đùa của định mệnh…

    Tôi – Viên Tư Ninh – sẽ không chết nữa.

    Tôi đã từng giúp anh ta trở thành “tổng tài hào môn quyền thế”,
    thì tôi cũng có thể từng bước kéo anh ta xuống địa ngục.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *