Câu Đố Cuối Cùng

Câu Đố Cuối Cùng

Tôi – một pháp y – vừa mới hoàn thành công việc giải phẫu, thì mạng xã hội đột nhiên hiện lên hai tin nhắn thoại.

Người gửi… lại chính là người mà tôi vừa giải phẫu!

“Chào bác sĩ pháp y Hạ, tôi là Trình Minh Vũ.”

Trời lúc này mới chỉ vừa hửng sáng, ánh đèn huỳnh quang trên đầu hắt xuống một màu trắng nhợt nhạt.

Tôi cầm điện thoại, lắng nghe giọng nói của một người vừa bị tôi giải phẫu…

Dù bình thường gan lì vì nghề nghiệp, nhưng lúc này sau lưng tôi cũng lạnh toát.

Và tôi dám chắc đó chính là Trình Minh Vũ – giọng nói của anh ta, tôi nhớ rõ.

Ngón tay tôi run rẩy một lúc lâu mới nhấn mở tin nhắn thứ hai.

“Những chữ trên bức ảnh là manh mối tôi để lại, bác sĩ Hạ hãy nghiêm túc phối hợp điều tra với cảnh sát, cảm ơn cô.”

1

Rạng sáng, tiếng chuông điện thoại chói tai như một nhát dao lạnh lẽo xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

“Bác sĩ pháp y Hạ Tranh, mời đến biệt thự số 8 khu Thúy Hồ ngay.”

Làm pháp y suốt 12 năm, tôi đã quen với kiểu gọi đột ngột này.

Nhưng khi nghe thấy địa chỉ kia, trong lòng tôi vẫn dâng lên một cảm xúc khác lạ.

Khu biệt thự Thúy Hồ nằm ở rìa thành phố, yên tĩnh đến mức lạ lùng.

Trên đường lái xe đến đó, tôi cắn chặt răng, hạ cửa kính xuống.

Vì gió lạnh có thể thổi khô hàng nước mắt đang lăn nơi khóe mắt tôi.

Phía sau đuôi xe, những cột đèn đường nối nhau thành những vệt sáng dài và cô độc.

Khi tôi bước vào biệt thự, mấy cảnh sát đang nói chuyện nhỏ giọng, tiếng họ vang lên nặng nề trong không gian rộng rãi.

Người chết không phải người bình thường – anh ta là giáo sư nổi tiếng khoa Hóa của Đại học Yến Tấn, Trình Minh Vũ.

Không ai biết, anh ta không hề xa lạ với tôi. Anh từng là người thầy mà tôi từng ngưỡng mộ.

Đội trưởng hình sự Lý Hạo, người đã gọi điện cho tôi, dẫn tôi bước vào thư phòng.

Hiện ra trước mắt là kệ sách cao ngất, chất đầy tạp chí và sách chuyên ngành hóa học, không khí thoang thoảng mùi giấy cũ hòa lẫn với mùi mực.

Có cơn gió nhẹ thổi qua phòng – từ khung cửa sổ đôi trên tường, một bên cửa còn hé mở.

Trước kệ sách, chiếc đèn bàn thanh nhã hắt một vệt sáng vàng nhạt yên tĩnh lên mặt bàn, khiến người chết dưới ánh đèn ấy trở nên nổi bật đến kỳ lạ.

Giáo sư Trình nghiêng mặt gục xuống bàn, vẫn mặc đồ ở nhà.

Anh ta không giống một người chết, mà giống như chỉ đang ngủ.

Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt ấy, tôi khựng lại hai giây, hít sâu rồi mới bước tới kiểm tra.

Trên bàn có một cốc trà uống dở, quanh miệng cốc còn in một vệt nước trà nhạt.

Theo tôi biết, giáo sư Trình thuận tay trái, nhưng cốc trà lại đặt bên phải.

Chi tiết này rất đáng ngờ, và mâu thuẫn.

Nhưng giờ chưa thể kết luận vội, tôi giữ bình tĩnh tiếp tục quan sát.

Dựa vào vết hoen tử thi, thời gian tử vong rơi vào khoảng 2 – 4 tiếng trước.

Ngoài ra, sắc mặt anh đỏ bừng, môi lại đỏ như màu anh đào – điển hình của trúng độc xyanua.

Nhưng khi tôi tiến lại gần, không hề có mùi hạnh nhân đắng đặc trưng.

“Lạ thật.” Tôi nhíu mày.

“Cô phát hiện gì sao?” Lý Hạo hỏi.

Khuôn mặt anh đầy mệt mỏi vì thức đêm, nhưng trong mắt lại lóe lên tia chờ đợi.

“Triệu chứng trúng độc xyanua rất rõ, nhưng không có mùi hạnh nhân đắng – điều này không bình thường.” Tôi gật đầu nói.

Có một cảm giác rất lạ, như mũi kim nhọn đâm dọc xương sống tôi.

Mùi hạnh nhân đắng là đặc trưng do cấu trúc phân tử của xyanua quyết định, trừ khi có hóa chất khác che đi mùi hoặc là một hợp chất đặc biệt nào đó.

“Mùi ấy gần như là đặc trưng cảnh báo, trừ khi…”

“Trừ khi sao?” Lý Hạo hỏi dồn.

“Trừ khi có người cố tình để nạn nhân không nhận ra trà có độc. Nếu là tự sát thì chẳng cần phiền phức như vậy. Nhưng nếu là giết người…”

Tôi đảo mắt khắp phòng – không có dấu vết giằng co nào, chứng tỏ giáo sư Trình trước khi chết không hề phản kháng.

Kết hợp tất cả, bước đầu có thể nhận định: đây là vụ đầu độc.

“Tôi cũng nghiêng về khả năng bị giết.” Lý Hạo gật đầu tán đồng.

Tôi lấy giấy thử p-phenylenediamin, nhỏ vài giọt trà rồi chờ phản ứng.

Trong lúc kiểm tra kỹ hơn thi thể, tôi phát hiện trong túi áo của anh có một tấm ảnh cũ đã gấp.

Đó là ảnh chụp giáo sư Trình với một sinh viên, bối cảnh là phòng thí nghiệm.

Rìa ảnh đã ố vàng và quăn mép, nhưng mặt sau lại có ba chữ bút mực đen rất rõ: “Người thứ ba.”

Rất nổi bật và khó hiểu.

Lý Hạo cũng thấy, lập tức nhíu mày.

“Người thứ ba? Có ý gì đây?”

Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ ấy, cũng đầy nghi hoặc.

Người thứ ba?

Khả năng thứ ba?

Hay là một ẩn ý khác?

Làm pháp y bao nhiêu năm, tôi đã chứng kiến đủ kiểu cái chết – hoặc là tai nạn bất ngờ, hoặc là ác ý trắng trợn.

Nhưng cái chết của giáo sư Trình lại khiến tôi thấy bất an, lạc lõng.

Đúng lúc ấy, đã hơn 3 phút trôi qua kể từ khi nhỏ dung dịch lên giấy thử, nhưng vẫn… không có phản ứng gì.

Có chút rắc rối, có lẽ chất tannin trong lá trà đã làm chậm phản ứng của giấy thử, cần mang về xử lý đặc biệt, rồi để yên một thời gian mới thử lại.

Toàn bộ túi trà – kể cả những túi chưa pha – đều phải mang về kiểm nghiệm.

Trong phòng ngủ bên cạnh thỉnh thoảng lại vang lên tiếng khóc nén, lúc ngắt quãng, lúc lại bỗng vút cao như có ai vặn dây cót.

Tiếng khóc ấy khiến tôi thấy bức bối.

Đứng từ cửa thư phòng nhìn ra, vừa hay tôi thấy người phát hiện hiện trường đầu tiên – vợ của giáo sư Trình, Trương Huệ.

Similar Posts

  • Chúng Ta Của Những Năm Rực Rỡ

    Tôi là minh tinh bị cả mạng xã hội ghét bỏ, dân mạng gọi tôi là “Chị Xui”.

    Để tham gia show truyền hình dành cho các cặp vợ chồng, tôi đã thuê một người thường lương tháng bảy triệu đóng giả chồng mình.

    Ngày phát sóng đầu tiên, tôi đứng co ro giữa ảnh đế và cậu ấm nhà giàu, chồng tạm thời lái chiếc Bentley xuất hiện.

    Tôi kéo anh ta lại, thấp giọng nói: “Em bảo anh ăn mặc cho gọn gàng chỉn chu thôi, đâu có kêu anh mượn Bentley?”

    Anh ấy thản nhiên đáp: “Công ty mấy hôm trước vừa lên sàn, em giờ là cổ đông 40 tỷ, nói chuyện có thể cứng rắn một chút.”

  • Kiếp Này, Công Lý Thuộc Về Tôi

    Lúc học quân sự năm nhất, hoa khôi của lớp đề nghị mỗi người góp hai triệu để tặng quà cho huấn luyện viên, nhằm mong thầy nới lỏng trong lúc huấn luyện.

    Cả lớp rầm rộ hưởng ứng, tôi cố can ngăn nhưng không thành, đành báo lên nhà trường.

    Ngoài tôi ra, cả lớp bị phạt đứng nghiêm.

    Hoa khôi bị say nắng ngất xỉu, tỉnh lại thì vừa khóc vừa đòi nhảy lầu, nói chưa từng mất mặt đến vậy.

    Các bạn học tức giận nhốt tôi trong căn nhà gỗ sau núi trường, còn châm lửa thiêu ở bên ngoài.

    Lửa rừng bốc cháy dữ dội, khói đặc cuộn vào mũi vào miệng.

    Khi lính cứu hỏa dập tắt được ngọn lửa, tôi đã sớm bị thiêu chết.

    Cả lớp đồng loạt làm chứng giả, đổ rằng tôi tự phóng hỏa:

    “Trần Tử Huyên nói huấn luyện quân sự cực khổ quá, phải gây chuyện với trường mới vui!”

    “Bọn em đã khuyên rồi, nhưng cậu ta mắng bọn em là đồ nhát gan, còn nói phải làm một cú lớn để trả thù nhà trường!”

    Cuối cùng, nhà trường kết luận cái chết của tôi chỉ là tai nạn ngoài ý muốn, do tôi tự chuốc lấy.

    Ba mẹ tôi lặn lội từ quê lên, không thể chấp nhận kết luận ấy, nhưng lại bị cả lớp vây đánh, chửi rủa.

    Ba mẹ tôi ngất xỉu ngay tại chỗ vì bị sốc tim, những kẻ độc ác còn cố tình chặn cổng trường, khiến xe cấp cứu không vào được, ba mẹ tôi chết ngay sau đó.

    Linh hồn tan nát của tôi tuyệt vọng nhìn tất cả, mà chẳng thể làm gì.

    Cho đến khi một trận gió lớn làm mờ mắt tôi.

  • Tái Sinh Nơi Phố Wall

    Cha tôi Lục Viễn Sơn đang nguy kịch, nằm trong phòng ICU, mạng sống được tính từng giây, từng phút.

    Tôi gấp rút cần rút tiền từ quỹ tín thác gia tộc, vội vàng gọi cho chồng mình – Tiêu Cảnh Hành.

    Anh ta là chuyên gia tài chính hàng đầu từ Phố Wall trở về, cũng là người quản lý duy nhất của quỹ tín thác nhà chúng tôi.

    “Cảnh Hành, bệnh viện đang giục rồi, cần rút 50 triệu từ quỹ tín thác.”

    Đầu dây bên kia, giọng anh ta lạnh như băng.

    “Không rút được, Lục Hoài Cẩn. Theo điều khoản của quỹ, mạng sống của cha cô không nằm trong hạng mục chi tiêu ưu tiên.”

    “Đó là cha tôi!”

    “Quy định là quy định.”

    Nửa tiếng sau, tôi nhận được một email nặc danh.

    File đính kèm là bảng sao kê dòng tiền của quỹ, mỗi năm có 2 triệu đô được chuyển cho một người phụ nữ tên Tô Thiển Dư.

    Trong email còn có một tấm ảnh.

    Một bé trai ba tuổi, ngũ quan giống hệt Tiêu Cảnh Hành.

    Tôi hiểu ra rồi!

    Anh ta không phải không rút tiền được, mà là đem tiền cứu mạng cha tôi đi nuôi con riêng.

    Chuông báo động ICU xé nát màng nhĩ.

    Tôi trơ mắt nhìn nhịp tim cha trên màn hình biến thành một đường thẳng, máu trào ra nơi khoé mắt.

    Tiêu Cảnh Hành, anh đã dùng luật chơi tài chính để giết cha tôi.

    Tôi sẽ dùng chính luật đó, chôn sống anh.

  • Giấc Mộng Của Kẻ B-án Vợ

    Nốt chu sa của Thái tử gia giới Bắc Kinh về nước, việc đầu tiên cô ta muốn làm là xem chính thất phu nhân là tôi đây nhảy múa thoát y.

    Tôi từ chối, Phó Cảnh Niên liền sai người đ/ ánh g/ ãy một chân của em trai tôi. Để giữ lại cái chân còn lại cho nó, tôi đã uống cạn ly rượu vang đỏ có pha “thu0c”.

    Tại chốn ăn chơi vàng son đầy rẫy giới thượng lưu này, Phó Cảnh Niên chỉ tay vào tôi, cười lớn với đám công tử bột:

    “Ai tối nay khiến cô ta kêu to nhất, miếng đất phía Nam thành này tôi tặng cho kẻ đó.”

    Khoảnh khắc ấy, tôn nghiêm của một người vợ như tôi bị anh ta gi/ ẫm n/ át không còn gì.

    Tôi bị người ta ấn xuống ghế sofa, xé r/ ách quần áo, tuyệt vọng nhìn Phó Cảnh Niên ôm nốt chu sa trêu ghẹo tình tứ.

    Đột nhiên, ly rượu trong tay Phó Cảnh Niên “choang” một tiếng vỡ tan tành.

    Anh ta như phát đi/ ên lao tới, vung một cú đ// ấm đánh bật người đàn ông đang giữ tôi ra.

    Nhìn tôi quần áo xộc xệch, hốc mắt anh đỏ ngầu, cuống cuồng cởi áo vest bọc kín tôi lại.

    “Xin lỗi… xin lỗi em, bảo bối, anh gặp ác mộng rồi.”

    “Anh mơ thấy mình biến thành một thằng khốn, vậy mà lại đem em đi bán…”

  • Con Gái Cũng Có Thể Đi Lính

    Năm 1980, chỉ vì một lần cãi nhau, em gái tôi uống thuốc độc tự sát, tôi trở thành tội nhân của cả nhà.

    Tôi thay em gả cho Triệu Đại Ngưu.

    Từ ngày bước chân về nhà họ Triệu, trên người tôi luôn là vết thương mới chồng lên vết thương cũ.

    Em gái chết vì tôi, tôi vừa thấy áy náy với nhà họ Triệu, vừa không dám ngẩng đầu ở nhà mẹ đẻ, chỉ biết cắm đầu làm việc như trâu để bù đắp sự day dứt trong lòng.

    Năm nay đến ngày giỗ em, lần đầu tiên tôi muốn đi thắp hương cho nó.

    Tôi lén theo dõi Đại Ngưu, nhưng anh ta không đi lên núi viếng mộ, mà lại bắt xe lên trấn.

    Tôi chết lặng khi thấy Đại Ngưu và em gái tay trong tay đi dạo trên phố.

    Thì ra, tất cả chỉ là âm mưu của em gái — nó giả chết để thoát khỏi gia đình, còn lấy cả giấy báo trúng tuyển của tôi, thay tôi vào đại học, sau đó lại dùng chính tiền tôi làm lụng nuôi sống bản thân.

    Tôi lao ra từ trong bóng tối, đối chất với em gái, Triệu Đại Ngưu lập tức tát tôi ngã xuống đất, rồi đấm đá túi bụi, sau đó lôi tôi về nhà, cắt luôn lưỡi tôi để tôi không thể “nói bậy”.

    Tôi bị nhốt trong chuồng bò, mang theo oán hận chất chồng, cuối cùng trầm uất mà chết.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học.

  • Tình Cảm Bị Phụ Bạc, Quyết Không Quay Đầu

    Ta là người cuối cùng biết được tin Lục Vũ Châu sắp thành thân. Vừa bước vào trong sân, ta đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Lục Vũ Châu và muội muội của hắn.

    “Chuyện của ta và Nhược Nhược tuyệt đối không thể để Kỷ Hòa biết, nếu không đến ngày đại hôn nàng ấy e là sẽ đến quậy phá nhất.”

    Ta đã yêu Lục Vũ Châu tám năm, hai năm trước còn tỏ lòng mình với hắn.

    Khi đó hắn nói: “Đợi ta được điều chuyển từ Vân Châu trở về kinh thành, khi đó ta sẽ cưới nàng.”

    Giờ nghĩ lại, ta chẳng khác gì một trò cười. Lần này, ta không còn níu kéo nữa. 

    Mà lựa chọn quay về Giang Nam, đồng ý lời cầu hôn của tiểu công tử nhà họ Giang.

    Từ nay về sau, ta và Lục Vũ Châu ân đoạn nghĩa tuyệt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *