Bỏ Lại Tình Yêu Ở Bắc Thành

Bỏ Lại Tình Yêu Ở Bắc Thành

Thẩm Nhược Băng là “trợ thủ” đắc lực nhất của Tư lệnh Phó Nam Đình thuộc Quân khu Bắc Thành.

Tám năm bên nhau, cô đã thay anh đỡ 99 phát đạn, chịu 99 vết dao.

Nghiêm trọng nhất là một lần khi bom nổ, cô không chút do dự lao đến che chắn cho anh.

Một tiếng “ầm” vang lên, cô toàn thân đẫm máu, hấp hối bên bờ sống chết, còn Phó Nam Đình – người được cô bảo vệ – thì không hề hấn gì.

Cô từng nghĩ, cho dù giữa họ không có tình yêu, ít nhất cũng có tình đồng đội.

Nhưng cô không ngờ, Phó Nam Đình lại vì người con gái anh yêu mà đích thân tống cô vào nhà giam thẩm vấn—

“Khinh Khinh bị nghi ngờ là gián điệp, tôi tin cô ấy vô tội, nên sẽ nhanh chóng giúp cô ấy rửa sạch hiềm nghi.”

“Nhưng quá trình điều tra là điều không thể tránh khỏi. Cô ấy sức khỏe yếu, không chịu được tra tấn. Cô là chị của cô ấy, có trách nhiệm giúp đỡ.”

“Đây là mệnh lệnh!”

Một câu “mệnh lệnh” như ngọn núi lớn, đè bẹp lưng cô đang đứng thẳng.

Cô là quân nhân, không thể làm trái mệnh lệnh – cho dù mệnh lệnh đó có thể hủy cả danh dự và mạng sống của cô, cô cũng buộc phải tuân theo.

Sắc mặt Thẩm Nhược Băng tái nhợt, ánh mắt trống rỗng như cành cây khô héo.

Cô bị giam vào nhà thẩm vấn suốt mười lăm ngày trời.

Mười lăm ngày đó, cũng là khoảng thời gian đau đớn và tuyệt vọng nhất trong suốt hai mươi bốn năm cuộc đời cô.

Cô bị trói lên khung gỗ, bị roi tẩm muối quất vào da thịt. Muối dính vào vết thương khiến cô đau đến vặn vẹo khuôn mặt.

Cô bị lột hết quần áo, ném vào thùng nước đá lạnh buốt, bị sắt nung đỏ ấn vào người, lớp da theo đó bong tróc ra từng mảng.

Tàn nhẫn nhất là lần cô bị treo giữa trời nắng gắt suốt ba ngày ba đêm, toàn thân mất nước đến khô quắt như xác ướp.

Khi được tuyên bố vô tội, trên người cô không còn chỗ nào lành lặn.

Việc đầu tiên cô làm sau khi được thả, là đến tìm Thủ trưởng quân khu xin điều lệnh điều chuyển.

Thủ trưởng nhíu mày: “Cô muốn chuyển đến Đội tình báo tuyệt mật? Cô có biết đó là nơi như thế nào không? Cô sẽ bị xóa sạch thân phận, trừ khi nhiệm vụ kết thúc, ít nhất mười năm không được liên lạc với người quen.”

Thẩm Nhược Băng khẽ nhón chân, thực hiện một cái chào tiêu chuẩn.

“Báo cáo thủ trưởng, tôi nguyện vì nhân dân phục vụ.”

Thủ trưởng thở dài một hơi: “Thôi được rồi, nếu cô đã quyết, tôi cũng không ngăn. Một tháng nữa, đơn được thông qua, cô có thể rời đi.”

Thẩm Nhược Băng cảm ơn, lê thân thể rách nát bước ra khỏi tòa nhà.

Nắng tháng Tám gay gắt như thiêu, rọi lên người bỏng rát.

Trong khoảnh khắc ngơ ngác ấy, cô bỗng nhớ về mùa hè mười năm trước.

Mẹ cô mất vì bệnh nặng, cha thì vội vàng đón người đàn bà khác và con gái riêng của bà ta về nhà.

Từ đó, cuộc sống của cô là những ngày bị mắng chửi, cơm không đủ ăn.

Rõ ràng cô mới là con ruột, nhưng cha lại cưng chiều đứa “em gái” không máu mủ ấy hơn.

Năm mười sáu tuổi, ông ta nhẫn tâm lấy lý do cô có thể tự lập, đuổi cô ra khỏi nhà.

Không tiền, không chốn nương thân, cô phải đi ăn xin suốt một tháng, đến mức đói ngất trên đường.

Chính Phó Nam Đình – khi ấy đang dẫn binh đi ngang – đã cứu cô.

Năm đó anh cũng chỉ mới hai mươi, nhưng đã là binh vương nổi tiếng.

Dưới ánh nắng chói chang, gương mặt anh tuấn của anh lạnh lẽo như băng.

“Muốn làm lính không?”

Thẩm Nhược Băng như người chết đuối vớ được cọc, điên cuồng gật đầu.

“Tôi muốn!”

Suốt tám năm, anh đích thân giám sát huấn luyện, đào tạo cô thành lính tinh nhuệ chuyên nhiệm vụ đặc biệt.

Tình cảm thiếu nữ cứ thế âm thầm nảy mầm, Thẩm Nhược Băng không còn nhớ rõ mình bắt đầu rung động với Phó Nam Đình từ khi nào.

Có lẽ là lần cô trọng thương tỉnh lại, nói muốn ăn bánh hoa quế, anh đã đặc biệt mua cho cô một phần;

Cũng có thể là lần gặp nguy hiểm, anh đẩy cô ra, thay cô đỡ một viên đạn;

Hoặc là lần cùng nhau làm nhiệm vụ, bị yêu cầu đóng giả vợ chồng và phải lên giường, anh nhận ra cô đang sợ hãi nên luôn nhẹ nhàng trấn an, rồi mới từ tốn tiến vào…

Kể từ hôm đó, mối quan hệ giữa họ đã thay đổi.

Cô không chỉ là cấp dưới, mà còn là bạn giường của anh.

Chỉ cần Phó Nam Đình nổi hứng, anh sẽ mạnh mẽ chiếm lấy cô.

Trong thư phòng, thấy cô mang tài liệu vào, anh liền kéo cô áp sát lên bàn.

Trên xe khi ra ngoài, anh chỉ cần liếc cô một cái là lập tức cúi người ôm chặt, nhốt cô giữa lồng ngực anh và lưng ghế.

Cô từng nghĩ anh dành cho mình ít nhiều tình cảm, từng cho rằng mối tình đơn phương của mình cuối cùng cũng đơm hoa kết trái, và đã tràn đầy mong đợi đến ngày anh cầu hôn.

Nhưng hai tháng trước, sau một nhiệm vụ trở về, cô lại thấy Phó Nam Đình đang ôm một cô gái xinh đẹp dịu dàng.

Người đàn ông luôn nghiêm túc, kỷ luật, lạnh lùng và vô tình kia, vậy mà giữa chốn đông người lại cúi đầu hôn cô gái ấy say đắm, ánh mắt nồng nhiệt và si mê chưa từng thấy.

Mà người con gái ấy, không ai khác, chính là cô “em gái cùng cha khác máu” – Thẩm Khinh Khinh!

Bao năm nay, cha cô nuôi Thẩm Khinh Khinh như ngọc như ngà, không chỉ bỏ tiền cho cô ta học cấp ba mà còn thuê thầy nổi tiếng dạy múa. Giờ đây, cô ta đã là nghệ sĩ nổi bật của văn công quân đội.

Một lần ngoài ý muốn, Thẩm Khinh Khinh bị đám du côn bám theo, uống nhầm đồ uống có vấn đề. Chính Phó Nam Đình đã cứu cô ta, và cả hai đã có một đêm nồng nàn trên xe.

Kể từ ngày đó, Phó Nam Đình thay đổi hoàn toàn.

Similar Posts

  • Ngai Vị Này Ta Mua

    Phụ thân ta vốn định mua cho ta một chức phi vị để vui đùa.

    Nào ngờ người ra tay có chút quá hào phóng, trực tiếp mua luôn cả ngôi vị Thái hậu.

    Phi tần đến thỉnh an, ta ban thưởng một vạn lượng.

    Tỳ nữ có công cứu giá, ta ban thưởng năm vạn lượng.

    Quốc khố thâm hụt, Hoàng đế miễn cưỡng tìm đến ta, ấp úng gọi: “Mẫu… mẫu hậu…”

    Ta phất tay một cái: “Một ngàn vạn lượng.”

    Hoàng đế cả mừng thốt lên: “Mẫu hậu! Người chính là nương ruột duy nhất của con!”

  • Thái tử điện hạ, người phản nghịch tận xương

    Ta bị phụ thân đưa vào cung tham gia đại hội tuyển Thái tử phi.

    Ngay ngày tuyển phi, ta phát hiện bản thân có thể nghe được tiếng lòng của Thái tử.

    Để tránh bị chọn trúng, ta liền cố ý làm ngược với suy nghĩ của hắn.

    Thái tử thầm nghĩ:【Nữ tử nên dịu dàng hiền thục là tốt nhất.】

    Thế là trong lúc tuyển phi, ta la hét phát điên.

    Thái tử nghĩ tiếp:【Trang điểm nhạt là đẹp.】

    Vậy nên ta trét thêm ba lớp phấn cùng một cái môi đỏ chót.

    Thái tử nghĩ:【Thái tử phi phải sống giản dị tiết kiệm, không được phung phí xa hoa.】

    Thế là ta đem toàn bộ trâm ngọc trong túi gài hết lên đầu.

    Thái tử ngẫm:【Ừm? Sao lại có cô nương đi ngược hoàn toàn với suy nghĩ của ta vậy?】

    Ta cười thầm trong lòng:【Hừ hừ hừ, lần này chắc chắn sẽ không chọn ta rồi!】

    Không ngờ Thái tử lập tức nghĩ:【Cô nương này thật đặc biệt, ta muốn chọn nàng!】

    Hả??

    Khoan đã??

    Thái tử ngài là đồ phản nghịch à!!

  • THIÊN SÁT TAI TINH: GẢ CHO CHÀNG, HỌA CŨNG THÀNH PHÚC

    Ta vào cung tuyển tú ngày đầu tiên, Hoàng đế băng hà.

    Bị phái đi trông giữ hoàng lăng, hoàng lăng sập.

    Lại bị đuổi ra Hoàng gia thái điền trồng rau bắt sâu.

    Cả hoàng cung đều trúng độc thực phẩm.

    Bị đưa đến trước mặt Thái tử, ta quỳ trên đất nửa canh giờ.

    Ngài mới chậm rãi mở miệng: “Như khanh quả là không tệ.”

    Ta yếu ớt ngẩng đầu: “???”

    “Người tài như khanh đây…”

    “Không gả cho đối thủ của cô thì tiếc quá…”

    Ta: ???

  • Bạn Trai Một Mét Bảy Chín

    Tôi thiếu tiền, thiếu đến mức gần như không sống nổi nữa.

    Bạn trai của hoa khôi khoa là người hào phóng nhất mà tôi từng gặp.

    Lạc Tư Dao thường than phiền rằng anh ta chỉ biết dùng tiền ném vào người, chẳng có chút lãng mạn nào.

    Tôi nghe mà ghen tị đến phát điên.

    Một kiểu bạn trai hoàn hảo như thế – chỉ biết dùng tiền dỗ người, lại chưa bao giờ nổi giận – làm ơn cho tôi một tá đi!

    Vì vậy khi Lạc Tư Dao chỉ vì anh ta không cao tới một mét tám mà đòi chia tay, tôi đã khóc.

    Tất nhiên, là giả vờ.

    Tôi biết Cố Hoài Cảnh mềm lòng, vốn chẳng chịu nổi cảnh con gái rơi nước mắt.

  • Bầu Trời Của Niệm Niệm

    “Là chị Trần Thư phải không? Con gái chị – Niệm Niệm – gặp chuyện rồi, chị mau đến trường một chuyến!”

    Vừa nghe điện thoại của cô giáo chủ nhiệm Lưu Vân, tim tôi thót lại. Tôi vội vơ lấy chìa khóa xe rồi lao ra ngoài.

    Tôi phóng như bay đến cổng Trường Tiểu học Thực nghiệm trọng điểm của thành phố. Vừa đến nơi, tôi lập tức nhìn thấy con gái mình.

    Gió cuối thu cuốn theo lá vàng xào xạc. Niệm Niệm – đứa con gái mới năm tuổi của tôi – đang quỳ cô độc giữa cổng trường lạnh lẽo.

    Thân hình nhỏ bé của con co rúm lại, môi và mặt tím tái vì lạnh, cả người run lẩy bẩy như chiếc lá trong gió.

    Bên cạnh con là một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, tay chắp sau lưng, thần thái ngạo mạn.

    “Niệm Niệm!” Tôi đau lòng chạy đến định bế con lên.

    “Đứng lại!” Người đàn ông quát lớn, vung tay chặn tôi lại.

    Trên bảng tên trước ngực ông ta ghi: Phó Hiệu trưởng – Tiền Vệ Quốc.

    “Chị là phụ huynh của Trần Niệm?”

  • Hiểu Lầm Anh Trai Của Bạn Thân Là Nam Mẫu

    Bạn thân nửa đêm cãi nhau với người nhà, chạy đến nhà tôi trú tạm.

    Khóc chán chê rồi, cô ấy nói muốn tặng tôi một món quà để cảm ơn vì đã ở bên cạnh.

    Hôm sau, có một anh chàng đẹp trai lái chiếc McLaren đến đón cô ấy.

    Tôi không kiềm được, nhỏ giọng hỏi:

    “Bạn trai cậu còn ai đẹp trai như vậy không? Cho tớ một anh như thế đi.”

    Cô ấy liếc tôi một cái:

    “Thích à? Tặng cậu đấy.”

    Về sau tôi mới biết, món cô ấy “tặng” tôi… là anh trai ruột của cô ấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *