Nhà Tôi, Không Còn Chỗ Cho Tôi Nữa

Nhà Tôi, Không Còn Chỗ Cho Tôi Nữa

01

Căn hộ cao cấp đó là do ba tôi mua cho tôi sau khi ly hôn, giấy tờ đứng tên tôi hoàn toàn.

Nó nằm ngay khu trung tâm thành phố ven biển, vị trí vàng. Nhưng vì tôi học đại học ở thủ đô nên bình thường ít ở đó, chỉ có cô giúp việc đến dọn mỗi tuần một lần, lễ Tết tôi mới ghé qua.

Vài hôm trước, mẹ gọi bảo chị kế tôi sắp đi thực tập, công ty lại gần căn hộ của tôi, kêu tôi cho chị ấy ở nhờ.

Tôi từ chối ngay lập tức.

Năm tôi mười lăm tuổi, ba bị mẹ bắt quả tang ngo/ại tì/nh, sau đó hai người nhanh chóng ly hôn.

Chẳng bao lâu, mẹ tôi tái hôn với mối tình đầu – người đàn ông ấy dắt theo con gái riêng hơn tôi ba tuổi tên là Hạ Doãn, dọn vào căn biệt thự mà mẹ giành được sau ly hôn.

Biệt thự vốn là tài sản trước hôn nhân của ba.

Mẹ tôi gây áp lực, bắt ba phải sang tên nhà cho bà, nếu không sẽ kéo lên tận trường đại học của ba để bêu xấu.

Cuối cùng, ba đành chấp nhận để căn biệt thự đứng tên tôi – đó là điều kiện duy nhất để ông rời đi tay trắng.

Ngay ngày đầu Hạ Doãn dọn đến, mẹ liền đuổi tôi lên gác mái ở, giao luôn phòng ngủ hướng Nam tầng hai – nơi tôi ở suốt mười lăm năm – cho chị ta.

Mẹ bảo tôi nên rộng lượng, rằng bà nợ tình đầu một đời, giờ phải bù đắp cho chị ta, không thể để “người ta” phải chịu thêm uất ức.

Tôi miễn cưỡng cắn răng đồng ý, nghĩ mẹ cũng khổ sở sau chuyện ly hôn.

Nhưng tôi không ngờ, nhượng bộ một lần thì sẽ bị lấn tới mãi mãi.

Khi đó Hạ Doãn học lớp 12, không muốn ở ký túc nên mẹ tôi sắp xếp cho tài xế đưa đón mỗi ngày.

Trường cô ta học là trường tư, nằm ngược hướng hoàn toàn với trường công lập trọng điểm mà tôi theo học.

Tài xế chỉ có một người, xe cũng chỉ có một chiếc – từ sau khi mất nguồn trợ cấp tài chính từ ba tôi, mẹ và ông bố dượng ăn bám kia không thể mua thêm xe hay thuê thêm người.

Thế là mẹ tôi chẳng buồn hỏi ý tôi, quyết định luôn: để tài xế đưa đón Hạ Doãn, còn tôi phải chuyển ra ký túc xá.

Bà vừa nắm tay tôi vừa rơi nước mắt, bảo rằng Hạ Doãn từng bị b/ắt n/ạt khi ở ký túc, vẫn còn ám ảnh tâm lý, mong tôi nhường nhịn “người bệnh”, vì bà chỉ yêu một mình tôi.

Nghe chuyện, thanh mai trúc mã của tôi – Cố Phong – nổi giận đùng đùng kéo tôi về biệt thự đòi công bằng.

Chị kế lập tức làm ra vẻ yếu đuối, bảo sẽ dọn khỏi phòng, quay lại ký túc.

“Không sao đâu, tôi chịu được.”

Cô ta vô tình để lộ những vết sẹo chằng chịt trên cổ tay – về sau tôi mới biết, đó là do cô ta cắ//t c/ổ tay uy hiếp bố ruột không cho ly hôn với mẹ ruột của mình.

“Tôi học được cách bảo vệ bản thân rồi, sẽ không bị bắt nạt nữa đâu.”

Cố Phong vừa nhìn thấy vết sẹo liền sụp đổ.

“Hy Hy, hay là… em cứ ở ký túc đi.” Cậu ta vỗ vai tôi, “Cùng lắm anh cũng chuyển vô ở với em cho có bạn.”

Tôi không đáp, chỉ nhìn cậu ta bằng ánh mắt lạnh băng.

Cậu ta gãi đầu lúng túng: “Làm người thì cũng nên có lòng trắc ẩn…”

Nửa học kỳ đầu năm lớp 10, tôi không quay về nhà lần nào, cuối tuần đều ở căn hộ ba mua cho tôi.

Lúc quay về biệt thự cũng là vì nghe nói mẹ tôi đón cả mẹ chồng mới về sống cùng – tôi ghé qua chỉ để “phá đám”.

Bà già đó mỗi lần thấy tôi đều như thấy ăn mày xin xỏ, bịt mũi lánh xa, còn không cho tôi ngồi ăn cùng bàn.

Tôi lập tức lật tung bàn ăn.

Từ đó về sau, mỗi lần tôi về nhà, bà ta đều trốn trong phòng không dám ló đầu.

Mẹ bắt tôi xin lỗi, tôi liền đập nát cái tivi màn hình khủng mà bà ta thích nhất. Mẹ tôi mới chịu im.

Tôi tưởng mình đã thấy đủ đỉnh cao của sự hồ đồ từ mẹ rồi, nào ngờ mới năm nhất đại học, bà ta lại tái diễn trò cũ, muốn đem căn hộ của tôi cho Hạ Doãn ở.

Tôi lập tức phản pháo: “Đừng ép tôi cắt đứt quan hệ mẹ con.”

Vậy mà chưa đầy hai ngày sau, tôi nhận được cảnh báo có người đột nhập vào nhà.

Mở camera từ xa, tôi thấy mẹ tôi kéo vali vào trước, tiếp đến là Hạ Doãn hai tay trống trơn, sau cùng là Cố Phong và bố ruột của Hạ Doãn – mỗi người đẩy theo một vali khổng lồ.

02

“Mẹ ơi, làm vậy… có ổn không? Lỡ Hy Hy về phát hiện ra thì sao?”

Hạ Doãn kéo tay áo mẹ tôi, giọng điệu đáng thương, nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo quanh khắp căn hộ.

Phải nói thật, tiếng “mẹ” của cô ta còn dịu dàng hơn tôi gọi nhiều lần.

Mẹ tôi vỗ mu bàn tay cô ta:

“Đừng lo, Hy Hy hè này về nước ngoài thăm ba, không biết đâu. Với lại, con cũng hiểu tính nó mà – miệng thì dữ chứ lòng dạ mềm lắm, có giận cũng chẳng quá hai ngày.

Phòng lớn trong biệt thự con còn ở suốt bốn năm nay mà, Hy Hy có bao giờ làm ầm lên đâu?”

Hạ Doãn đưa tay che ngực, làm bộ lương tâm cắn rứt:

“Nhưng… dù sao đây cũng là nhà ba của Hy Hy mua cho cô ấy…”

“Có sao đâu.” Mẹ tôi kéo cô ta ngồi xuống bộ sofa trắng cực êm của tôi.

“Của Hy Hy là của mẹ, của mẹ là của con, cứ yên tâm mà ở. Nếu lần này nó dám làm loạn, mẹ sẽ cho nó một bài học!

Hồi trước lúc bà nội con còn sống, nó mỗi lần về nhà là làm bà không dám ra ăn cơm, mẹ đã muốn dạy dỗ nó từ lâu rồi, chỉ là nghĩ nó không ở nhà lâu dài nên nhịn mãi.”

Cố Phong đặt chiếc vali to tướng vào phòng ngủ của tôi xong liền quay ra, phụ họa theo mẹ tôi:

“Đúng đó, nếu Hy Hy lần này dám làm loạn, nhất định phải dạy cho cô ấy một bài học! Nhà để trống cũng phí thôi, cho chị gái mình ở thì có sao đâu? Con người cô ấy cái gì cũng tốt, chỉ là đối với người thân quá lạnh nhạt. Ngoài tụi mình ra, còn ai thật lòng quan tâm đến cô ấy? Cô ấy đúng là không biết trân trọng hạnh phúc của mình.”

Cố Phong và Hạ Doãn đều học đại học ở Hải Thành, nhưng khác trường. Tôi không biết từ khi nào họ lại thân thiết đến thế, nhất thời sững người.

Bố Hạ Doãn lấy chai nước lạnh trong tủ, đưa cho Cố Phong, rồi vỗ vai anh ta cười cợt:

“Nếu Giản Hy mà thật sự nổi khùng, cậu định dạy cô ta kiểu gì?”

Tôi vốn nghĩ Cố Phong chỉ buột miệng nói cho có, bị hỏi thẳng như vậy chắc cũng sẽ ngập ngừng đôi chút.

Nhưng thực tế lại tát tôi một cái đau điếng.

Anh ta không hề suy nghĩ, đáp ngay:

“Hy Hy từng bóng gió với tôi nhiều lần là muốn đi du lịch riêng với tôi. Vì thế cô ấy còn cất công làm hẳn một bản kế hoạch cho chuyến đi lãng mạn. Nếu tôi đoán không nhầm, chắc hai hôm nữa cô ấy sẽ nhắc lại chuyện này. Đến lúc đó, tôi sẽ bảo rằng chuyến đi này bốn người chúng ta cùng đi, không có cô ấy. Cô ấy sẽ nhận ra mình thường quá đáng đến mức nào, đến nỗi khiến cả đám đều chán ghét. Đợi bọn mình đi chơi về, đảm bảo cô ấy sẽ khóc lóc xin lỗi cầu xin tha thứ.”

“Không được đâu, như vậy tàn nhẫn với Hy Hy quá,” Hạ Doãn vội phản đối, nhưng trên môi lại là nụ cười kiêu ngạo, “vẫn nên dẫn cô ấy đi cùng…”

“Con người em là vậy đấy, quá mềm lòng nên mới bị Giản Hy bắ//t n/ạt bao năm nay.”

Cố Phong cười chiều chuộng, khẽ búng trán cô ta.

Hạ Doãn làm bộ e thẹn, che trán, nũng nịu nói “đáng ghét” rồi bật cười khanh khách.

Cơn giận từ ngực tôi bùng nổ. Tôi có cảm giác thứ chảy trong mạch má//u mình không còn là má//u, mà là dung nham sôi sục. Tôi hận đến mức chỉ muốn ôm cả lũ này cùng n//ổ tung.

Ngón tay tôi run bần bật, trước mắt tối sầm, cổ họng nghẹn cứng như sắp hét lên.

Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi, mới khiến bản thân dần bình tĩnh lại.

Khi làm bản kế hoạch “chuyến du lịch lãng mạn”, tôi quả thật từng hỏi Cố Phong có muốn đi cùng không — vì điểm đến là vùng Tây Nam, nơi mẹ anh ta sinh ra, anh ta rành ngôn ngữ địa phương. Tôi chưa bao giờ nói là muốn đi riêng hai người. Thực tế, chuyến đi đó là tôi rủ thêm bốn, năm bạn đại học cùng đi, chỉ vì hai người trong nhóm phải đi du học nên chúng tôi mới dời lịch sang hè năm sau.

Ngay từ hôm Cố Phong khuyên tôi nên ở ký túc xá, tôi đã loại anh ta khỏi nhóm bạn thân, coi như người quen xã giao. Tôi thật sự không hiểu anh ta lấy đâu ra mặt mũi mà bịa những lời đó.

Trên màn hình giám sát, bọn họ vẫn đang cười nói vui vẻ.

Còn trong đầu tôi, kế hoạch khiến họ “khóc không ra nước mắt” đã sắp tiến đến bước thứ chín mươi chín.

03

Tôi lấy điện thoại, nhắn cho Cố Phong:

【Tuần này rảnh không? Cùng đi “chuyến du lịch lãng mạn” nhé.】

Trên màn hình giám sát, Cố Phong hí hửng giơ điện thoại khoe với Hạ Doãn:

“Thấy chưa, cô ấy chẳng thể rời tôi được mà!”

Chẳng bao lâu, tôi nhận được tin nhắn đáp lại:

【Tất nhiên tôi sẽ đi, nhưng chỉ đi với Hạ Doãn và mẹ cô, không có cô đâu. Lý do thì tự hiểu nhé.】

Đồ ngu! — Tôi chửi thầm.

Sau đó tôi nhắn cho mẹ:

【Mẹ, mẹ đi du lịch với con nhé.】

Mẹ đáp:

【Trừ khi con đồng ý để Doãn Doãn ở căn hộ cao cấp đó, còn không thì đừng hòng.】

Tôi:

【Mẹ mà dám bỏ con lại, con sẽ không nhận mẹ nữa.】

Mẹ:

【Con nên tự hỏi xem, vì sao mẹ phải bỏ mặc con?】

Tôi đảo mắt — tôi chỉ sợ mấy người không đi thôi, chứ ai thèm năn nỉ đi chung với các người?

Mẹ tôi và Cố Phong hăng hái dạy “bài học” cho tôi đến mức khiến tôi nghi ngờ mình kiếp trước có lẽ đã băm họ thành thịt băm mất rồi.

Tối hôm đó, tôi tra bằng số CMND của mẹ và Cố Phong, phát hiện họ đã đặt vé máy bay đi Tây Nam cho ngày hôm sau — điểm đến chính là trạm đầu tiên trong kế hoạch du lịch của tôi.

Giờ đây, tôi đã bay từ Bắc Kinh về Hải Thành, đang nằm trong khách sạn tìm trung gian môi giới đáng tin.

Sáng hôm sau, khi xác nhận “bộ tứ phản tỉnh” kia đã rời Hải Thành, tôi lập tức đăng bán căn hộ cao cấp và căn biệt thự đứng tên tôi trên sàn bất động sản.

Tôi để giá siêu hời, tặng kèm toàn bộ nội thất cao cấp, nhưng yêu cầu thanh toán bằng tiền mặt.

Tối hôm đó, căn hộ đã được chốt. Năm nhóm khách suýt nữa đánh nhau để giành.

Ngày hôm sau, biệt thự cũng ký hợp đồng bán xong.

Trong thời gian đó, nhóm “bộ tứ phản tỉnh” kéo tôi vào nhóm chat, liên tục khoe ảnh du lịch để chọc tức tôi.

Mỗi lần đăng ảnh, Hạ Doãn đều cố tình tag tôi, còn nói đừng giận, về sẽ mua quà tặng.

Similar Posts

  • Bình Yên Sau Những Mùa Mưa

    Sau khi hai chiếc xe va chạm vào nhau, tôi cùng một sản phụ khác đồng thời được đẩy vào phòng sinh.

    “Bệnh nhân này vỡ ối rồi, cần cấp cứu gấp, mau tìm người nhà ký tên!”

    Lúc sắp bị đẩy vào phòng phẫu thuật, tôi nói với bác sĩ:

    “Chồng tôi rất bận, tôi có thể tự ký tên!”

    Chưa nói dứt lời, chồng của sản phụ kia đã lao tới.

    “Cứu cô ấy trước, cô ấy nguy kịch hơn, cô ấy có bệnh tim!”

    Trông anh ta rất khẩn trương, dù gương mặt bê bết máu nhưng tôi vẫn nhận ra anh ta.

    Phó Thận, anh rõ ràng là chồng tôi, là chồng của tôi mà.

    “Tôi là Phó Thận, bác sĩ khoa sản của Bệnh viện Trung tâm, mọi người tin vào chuyên môn của tôi đi.”

    Tôi vươn tay định chạm vào anh ta, nhưng anh hất mạnh tay tôi ra.

    “Nhưng sản phụ này đã vỡ ối rồi.”

    Phó Thận liếc nhìn tôi, lạnh nhạt nói:

    “Cô ấy sẽ không chết. Tôi là chồng cô ấy, tôi có thể ký giấy miễn trách nhiệm.”

  • Chồng Đón Chị Dâu Về Nhà Chăm Sóc

    Sau khi anh cả mất, Lục Xuyên không thèm để ý đến sự ngăn cản của tôi mà đón chị dâu về nhà.

    Anh ta thậm chí còn bắt tôi nghỉ việc, bắt một người phụ nữ đang mang thai như tôi phải chăm chị dâu ở cữ.

    Sau này, có lần trong bữa cơm, Trần Như thản nhiên vén áo cho con bú trước mặt mọi người.

    Tôi bảo Lục Xuyên đang thất thần hãy tránh đi.

    Anh ta lại lạnh lùng nói: “Đừng tự biến lòng dạ bẩn thỉu của mình rồi nhìn cái gì cũng thấy dơ.”

    Tôi hoàn toàn thất vọng, quay người đến bệnh viện.

    Ngày biết tin mất con, Lục Xuyên đang giặt quần lót cho Trần Như thì đờ người ra, sắc mặt trắng bệch.

  • Vượt Qua Nỗi Đau

    Ngày ly hôn ở cục dân chính, Kỷ Tiêu Bạch đi cùng chị kế của anh ta.

    Tôi không giống như mọi khi tranh cãi với anh ta, suốt quá trình chỉ lặng lẽ nộp hồ sơ, ký tên.

    Rời đi, tôi nghe thấy anh ta đang an ủi chị kế:

    “A Lâm, em đừng tự trách nữa, cô ấy sẽ không thật sự ly hôn đâu. Mấy năm nay anh chiều cô ấy quá, cũng tốt, nhân lúc này rèn lại tính tình cô ấy, nếu không sau này em với con sẽ khó sống yên.”

    Chị kế thở dài: “Tiểu Bạch, hay là em dắt Hạo Hạo dọn đi vậy, lỡ một tháng sau cô ấy vẫn chưa nguôi giận, hai người thật sự ly hôn thì em lại thành người xấu.”

    Kỷ Tiêu Bạch khẽ cười nhạt.

    “Không thể nào. Cô ta chẳng qua dựa vào thời gian một tháng để lấy ly hôn ra ép tôi thôi, em cứ chờ xem, đến hôm đó, Tô Hòa chắc chắn sẽ không xuất hiện!”

    “Vậy thì em yên tâm rồi…”

    Gió lớn.

    Lâm Lâm vừa xuống xe, bị gió thổi nghiêng cả người, lảo đảo hai bước rồi ngã vào lòng một người đàn ông bên cạnh.

    Kỷ Tiêu Bạch theo bản năng đưa tay đỡ lấy vai cô.

    Anh ta cúi đầu cười, dường như định nói gì đó với người trong lòng, thì đột nhiên thấy tôi từ góc rẽ bước đến.

    Chỉ trong một khoảnh khắc, sắc mặt anh ta lạnh hẳn xuống, ngay cả giọng nói cũng như mang theo băng giá.

    “Tô Hòa, em đừng suy nghĩ linh tinh nữa, anh chỉ tiện tay đỡ A Lâm thôi, nơi này là cục dân chính, chú ý hình ả—”

    “Vào đi.”

  • Khi Anh Dùng Tiền Tôi Nuôi Nhân Tình

    “Một triệu hai trăm nghìn tệ.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, tin nhắn báo tiền đền bù giải tỏa chuyển vào tài khoản vẫn còn nhấp nháy trên màn hình.

    Ngôi nhà cũ của ba mẹ tôi bị tháo dỡ, khoản tiền đền bù đã chuyển thẳng vào thẻ của tôi.

    Tôi vừa định nói tin vui này với chồng – Triệu Vũ Huyền, thì anh ta đã lên tiếng trước.

    “Lâm Nhiễm, tiền đền bù chuyển vào rồi phải không?” Anh ta cười nói, “Em họ anh – Tô Tình muốn mua xe, em chuyển cho nó 400 nghìn đi.”

    Tôi sững người ba giây: “Gì cơ?”

    “Em họ mà, người nhà mình.” Anh ta nói đầy lý lẽ, “Với lại, tiền đó là của ba mẹ em, mà em là vợ anh – chẳng phải tiền của chúng ta sao?”

    Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn anh ta.

    Kết hôn ba năm, lần đầu tiên tôi cảm thấy người trước mắt thật xa lạ.

    “Anh đợi em một chút.” Tôi cầm lấy túi xách.

    “Em đi đâu?”

    “Ngân hàng.” Tôi không ngoảnh đầu lại, “Em muốn kiểm tra xem, số tiền này có thật sự là ‘tiền của chúng ta’ không.”

  • Kịch Hay Mùa Nắng Nóng

    Kỳ nghỉ hè nóng nực, bạn trai tôi dẫn cô em gái thanh mai trúc mã của anh ta đến nhà tôi tránh nóng.

    Dự báo thời tiết nói đợt nắng này sẽ kéo dài suốt một tháng, chuyện này ở miền Bắc thật sự hiếm thấy.

    Tôi thấy bất an nên đặt mua máy lạnh, còn tích trữ một đống đồ ăn và đồ chống nóng ở nhà.

    Nhưng đến lúc thợ đến lắp máy, Lương Mộng lại lấy lý do dưới lầu có người già và trẻ con, bắt họ lắp cho nhà dưới trước, còn chia hết đồ tôi tích trữ cho hàng xóm.

    “Chị An Lam, mọi người đều là hàng xóm với nhau mà. Với lại trời nóng như thế này, mua nhiều đồ quá cũng dễ hỏng lắm.”

    Kỷ Minh Thừa cũng đứng về phía Lương Mộng, mắng tôi là không biết điều. Cuối cùng nhờ tôi kiên quyết phản đối mới miễn cưỡng lấy lại được một ít đồ.

    Đến khi nắng nóng thực sự ập tới, Lương Mộng và Kỷ Minh Thừa đều cuống quýt. Thế mà Kỷ Minh Thừa không hề trách Lương Mộng, còn nhốt tôi lại, để hai người bọn họ độc chiếm số đồ tôi tích trữ.

    Tôi bị đói đến sắp chết, vậy mà Lương Mộng còn khóc lóc tố ngược:

    “Tất cả là tại chị ấy cứ nhắm vào em, em mới chia đồ cho hàng xóm.”

    “Trong bụng em còn có con của anh nữa, lỡ đói quá mà sảy thai thì làm sao bây giờ?”

    Đến khi đồ ăn sắp cạn kiệt, Kỷ Minh Thừa lại mất hết nhân tính, đem tôi bán đi.

    Tôi liều mạng phản kháng, cuối cùng bị người mua giận dữ trói trên sân thượng, phơi nắng sống sờ sờ đến chết.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay lại đúng ngày Lương Mộng chặn thợ lắp máy.

    Tôi tự tay khiêng đồ ra, nhìn cô ta cười nhạt:

    “Đừng keo kiệt thế, mang hết số đồ tôi mua chia cho mọi người đi nhé.”

  • Tôi Đã Khác

    “Mẹ, hôm nay mẹ bị gì vậy? Không biết là con vừa nhận giải thưởng à? Vậy mà lại cho con ăn mấy thứ như cám heo thế này sao?”

    Trên bàn ăn, con dâu tôi – Lâm Vi – vừa mới được phong phó giáo sư, là tiến sĩ hẳn hoi, cầm đũa chọc vào đĩa thịt kho tàu, mặt đầy chán ghét.

    Con trai tôi – Trần Hạo – vội vàng lên tiếng xoa dịu:

    “Vi Vi, mẹ cũng có lòng tốt thôi mà, em nói ít một chút đi.”

    Lâm Vi bật cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh như da//o lướt qua mặt tôi:

    “Lòng tốt? Nếu bà ta có chút đầu óc thì phải biết, tôi luôn giữ dáng và cần sự tỉnh táo nên chưa bao giờ ăn mấy thứ ngấy ngán như thế này. Ngu thì vẫn cứ là ngu, cả đời cũng không sửa nổi.”

    Kiếp trước, chính vì câu nói này của cô ta mà tôi tức đến xuất huyết não, ngã gục ngay trên sàn nhà lạnh lẽo.

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về đúng cái ngày mà cô ta vinh quang trở về.

    Lần này, tôi không muốn làm một người mẹ vất vả mà chẳng được ai coi trọng nữa rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *