Giả Vờ Buông Bỏ Để Dẫn Dụ

Giả Vờ Buông Bỏ Để Dẫn Dụ

Mẹ tôi trời sinh quyến rũ, đa tình, thay chồng giàu như thay áo.

Tôi cũng chẳng kém cạnh, liên tục trêu chọc hết anh kế đến em kế.

Đặc biệt thích lúc họ không kiềm chế nổi tình cảm thì lập tức trở mặt châm chọc.

Tôi đánh đâu thắng đó, chỉ duy nhất thất bại trước một đóa hoa cao lãnh tên là Ấn Kỳ.

Trong cơn tức giận, tôi lẻn vào phòng anh ta định bắt quả tang gì đó, nhưng lại vô tình thấy được nhật ký.

Trên đó lại viết đầy những lời si mê dành cho tôi.

Tôi cười khinh bỉ, cho đến khi lật đến trang gần nhất.

【Hay là giết cô ấy đi】

【Chờ đến ngày chôn cất rồi trộm xác về】

【Như vậy cô ấy sẽ không còn lả lơi với ai khác】

【Như vậy cô ấy sẽ chỉ nhìn thấy một mình tôi】

1

Tôi nghẹt thở, lạnh từ đầu đến chân.

Những lời này, nếu là người khác viết…

Tôi chỉ thấy nực cười và ngớ ngẩn.

Nhưng với Ấn Kỳ, tôi cảm thấy anh ta thực sự có thể làm vậy.

Anh là con riêng, mẹ mất sớm, sống trong viện phúc lợi từ nhỏ.

Mười tuổi được đón về nhà họ Ấn, nhưng cũng chỉ là để chịu đủ mọi loại bắt nạt.

Hai người anh cùng cha khác mẹ của anh…

Mấy năm trước còn đắc ý ngút trời.

Bây giờ một kẻ vào tù, một kẻ tay chân tàn phế.

Mấy đứa em nhỏ khác thì chưa kịp lớn đã đột ngột chết yểu.

Tôi nghẹn họng, càng lúc càng hối hận vì đã chọc vào Ấn Kỳ.

Ngay lúc đó, cửa bị vặn mở.

Giọng khàn khàn của Ấn Kỳ như bóng ma bò dọc sống lưng tôi.

“Em làm gì trong phòng anh?”

Tôi sợ hãi nhắm mắt lại, não hoạt động điên cuồng:

Nhật ký lấy từ ngăn kéo, giờ chỉ có thể mang đi rồi tìm cơ hội trả lại sau.

Tôi từ từ xoay người, khéo léo giấu quyển nhật ký sau lưng.

Hành lang không bật đèn, bóng dáng cao lớn của Ấn Kỳ ẩn trong bóng tối.

Áo ghi-lê ôm sát vai rộng eo thon, tay áo xắn lên để lộ cánh tay trắng lạnh với cơ bắp rõ ràng.

Áp lực từ khí chất lạnh lùng của anh khiến tôi tê cả da đầu.

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, “Em tìm thuốc giảm đau… đau bụng kinh quá chịu không nổi…”

Ánh mắt của Ấn Kỳ dường như hạ thấp xuống.

Như đang nhìn chân tôi.

Cặp chân lộ ra ngoài váy ngắn.

Mặt tôi nóng bừng.

Trong khoảnh khắc lóe lên như tia chớp, tôi chợt hiểu ra một điều:

Ấn Kỳ muốn có tình yêu của tôi, hơn là muốn lấy mạng tôi.

“Anh…”

Tôi kéo dài giọng, gọi một cách đáng thương, tiến lại gần anh.

“Giúp em tìm thuốc được không? Em đau lắm…”

Lông mi anh khẽ run, hai gò má hơi ửng đỏ.

Tôi lấy hết can đảm để khẽ chạm vào ngón út của anh.

Anh không né tránh.

Gương mặt lạnh tanh, môi mỏng hé mở, thưởng cho tôi một tiếng “Cút” khàn đục.

2

Năm phút sau, quản gia mang nước nóng và thuốc giảm đau tới.

Bà ta đi rồi, tôi đổ hết tất cả vào bồn cầu.

Đùa à, trong cuốn nhật ký kia viết mấy trang liền về mấy trò đút thuốc biến thái, tôi đâu dám uống.

Nói đến cuốn nhật ký, tôi phải mau chóng trả lại.

Lỡ như Ấn Kỳ phát hiện rồi trở mặt hoặc nổi cơn thịnh nộ…

Hậu quả không dám tưởng tượng.

Tối hôm đó, tôi lấy cớ cảm ơn vì thuốc giảm đau, mang sữa bò ấm đã thêm “gia vị” đến cho Ấn Kỳ, ép anh uống hết.

Nửa đêm, khi ánh trăng trải dài trên sàn nhà, tôi vặn mở cửa phòng Ấn Kỳ.

Hương gỗ nhàn nhạt thoang thoảng xộc vào mũi.

Ấn Kỳ nằm ngay ngắn trên giường, hai tay đan vào nhau, hô hấp đều đặn.

Tôi lặng lẽ bước đến bàn học, kéo ngăn kéo đó ra.

Nhưng bất kể tôi dùng bao nhiêu sức, ngăn kéo vẫn không nhúc nhích.

Ấn Kỳ đã khóa lại rồi!

Tôi sững sờ trong lòng.

Anh phát hiện rồi sao?

Không đúng!

Nếu thật sự phát hiện, anh đã không khóa lại.

Đang lo lắng thì khoé mắt tôi bỗng liếc thấy một bóng người ngồi dậy trên giường.

Tôi quay đầu lại — Ấn Kỳ đã ngồi dậy rồi!

Dù không nhìn rõ mặt anh, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ánh mắt lạnh lẽo và rợn người đang quấn chặt lấy mình.

Tôi hoảng loạn hét lên, trợn to mắt nhìn anh bước xuống giường, đi chân trần về phía cửa rồi ra ngoài.

Tôi đứng chết trân tại chỗ.

Một ý nghĩ đáng sợ bất ngờ trỗi dậy trong đầu tôi —

Anh ta sẽ không đi lấy dao trong bếp đấy chứ?

Tim tôi đập thình thịch, tôi lập tức quay người bỏ chạy.

Nhưng ngay tại cửa, tôi đâm sầm vào Ấn Kỳ vừa quay lại.

Hơi thở lạnh lẽo và khí chất trưởng thành sắc bén như một tấm lưới vô hình phủ trùm lên tôi.

Chân tôi mềm nhũn, bị anh dùng bàn tay lạnh ngắt đỡ lấy eo, kéo vào lòng.

Chưa kịp phản ứng thì một nụ hôn sâu bất ngờ đã ập đến, những âm thanh đầy xấu hổ quấn lấy hơi thở.

Tôi vừa mơ hồ vừa choáng váng, bị anh ép lùi dần từng bước.

Cho đến khi lưng tôi đụng vào mép giường, ngã xuống tấm chăn mềm mại.

Ánh trăng rọi xuống gương mặt sắc sảo và lạnh lùng của Ấn Kỳ.

Lúc này tôi mới nhận ra, mắt anh chỉ khẽ hé mở.

Ánh mắt trống rỗng, biểu cảm đờ đẫn.

Anh đang mộng du!

Ấn Kỳ bị mộng du rất nặng.

Trước đây có mấy lần anh không khóa cửa phòng, trong lúc mộng du còn đi thẳng sang phòng tôi.

Đứng cứng đờ như tượng ở cuối giường tôi.

Dù tôi cởi áo ngủ của anh, dùng bút dầu khó tẩy vẽ hình HelloKitty trên ngực anh, viết đầy từ ngữ thô tục lên bụng anh đầy gân xanh, anh cũng không nhúc nhích.

Tôi thở phào, khó chịu lau miệng, ngẩng đầu nhìn anh từ dưới lên.

“Ấn Kỳ, anh thật ghê tởm.”

Gương mặt Ấn Kỳ không có biểu cảm gì, “nhìn chằm chằm” tôi rồi cởi áo ngủ ra.

Phần thân trên trần trụi lấp lánh dưới ánh trăng, mấy vết sẹo dài hẹp như rắn trườn từ ngực xuống eo.

“Thì ra anh thích tôi vẽ lên người đến vậy à?”

Tôi cười nhạo.

Chống tay ngồi dậy, đầu ngón chân chui vào ống quần anh, khều nhẹ từ bắp chân lên trên.

Rõ ràng làn da trên ngực anh nổi hết cả da gà.

“Vậy anh cởi luôn quần ra đi, để tôi vẽ thêm cái nơ vào chỗ không ai dám nhìn nhé?”

Ấn Kỳ cởi quần thật.

Tôi chết sững.

Anh ta cử động như cái máy, nâng một chân lên, quỳ lên giường, cơ thể lành lạnh đè xuống tôi…

3

Quán bar tối mờ, đèn chớp nháy, nhạc thì sôi động.

Tôi rút khỏi sàn nhảy, quay về ghế lô và gọi thêm một ly nước uống.

Màn hình điện thoại hiện lên năm cuộc gọi nhỡ từ Ấn Kỳ.

Mở WeChat ra, thấy anh gửi tôi hai tin nhắn lúc mười một giờ:

【Bảo mẫu nói em vẫn chưa về nhà, em đang ở đâu?】

【Ra ngoài qua đêm thì phải báo vị trí cho anh biết.】

Tôi nhớ lại, trước khi đi du lịch, mẹ đã dặn Ấn Kỳ giám sát chuyện tôi về khuya.

Chỉ là chưa qua được hai ngày, tôi đã vô tình ngủ với anh ta.

Sau đó như nghiện, tôi cứ thế trèo lên giường anh ta hơn mười ngày liên tục, xong việc thì lại quay về phòng mình.

Chúng tôi ngầm hiểu với nhau, xem sữa đêm là ám hiệu, xem mộng du là cái cớ, cùng nhau chìm trong dục vọng bản năng.

Hôm nay đến kỳ, cần kiềm chế lại nên tôi mới ra ngoài xả stress.

Tôi chẳng thèm để ý mấy tin nhắn của Ấn Kỳ, đặt điện thoại đúng góc chuẩn bị quay video.

Bất ngờ, trong màn hình hiện lên một bóng dáng quen thuộc.

Khi tôi còn chưa kịp sa sầm mặt xuống, Dư Duệ Trạch đã nhào tới từ phía sau.

Hắn là một trong những người anh em kế tôi từng trêu chọc, bám dai như đỉa, khó chịu nhất.

Dính lấy tôi suốt hai năm trời như kẹo cao su, không tài nào gỡ ra được.

Tôi cầm điện thoại bỏ chạy.

Tên đó như con chó điên đuổi theo phía sau, chặn bên này rồi vòng bên kia.

Khuôn mặt miễn cưỡng xem là đẹp trai đang khóc tèm lem.

“Chị ơi, em sai rồi. Em biết mình bám chị khiến chị phiền, em sẽ sửa, chị đừng lạnh nhạt với em nữa được không?”

Tôi mất mặt đến mức phải dùng điện thoại che mặt, “Tránh ra!”

“Em không tránh! Em khó khăn lắm mới tìm được chị, mình nói chuyện đàng hoàng được không? Em mua trang sức mua túi xách cho chị, chị thích gì em cũng mua…”

Tôi lạnh mặt nhìn hắn.

“Dư Duệ Trạch, cái kiểu bám dai không biết nhục của anh làm tôi buồn nôn thật sự.

Tôi với anh, với mấy người kia, chỉ là đùa vui thôi.

Cả cái vòng này ai chẳng biết tôi là hạng gì, anh còn giả vờ không biết à?”

Ánh mắt Dư Duệ Trạch u tối, hắn vừa khóc vừa lắc đầu.

“Chị không có trái tim…”

Tôi bật cười lạnh, quay người bỏ đi.

“Là chị ép tôi đó!”

Dư Duệ Trạch gào lên sau lưng tôi.

Tôi cảnh giác quay đầu lại, thấy hắn đang cầm một con dao bật lò xo, đầu dao chĩa về phía tôi, lao tới.

Cả người tôi như bị tê liệt, trong đầu chỉ còn hai chữ: “Xong rồi.”

Một giây sau, trước mắt tôi hoa lên.

Trong tầm nhìn, cơ thể cao hơn mét tám của Dư Duệ Trạch như diều đứt dây bay vèo lên đập vào chiếc xe bên đường.

Thay vào đó là bóng dáng của Ấn Kỳ, khí thế dọa người, quay mặt lại nhìn tôi bằng ánh mắt khiến tim tôi loạn nhịp.

Trên đường về, Ấn Kỳ không nói lấy một lời.

Tôi xin lỗi, nhận sai, cam đoan đủ kiểu cũng không nhận được câu trả lời nào.

Tôi lo lắng đến phát điên.

Những câu trong nhật ký như “Còn dám lả lơi thì giết luôn” cứ như từng đợt sóng đập tới trong đầu tôi.

Cuống quá, tôi buột miệng nói: “Ấn Kỳ, hay là mình cứ làm bạn tình…”

Chiếc xe đột ngột phanh gấp, câu nói của tôi bị ngắt giữa chừng.

Tim tôi đập loạn xạ.

Ấn Kỳ nhìn chằm chằm về phía trước, không thèm liếc sang.

Anh thở gấp, mặt trầm như đá, quai hàm siết chặt.

Áp lực từ anh như bão sắp kéo đến, càng lúc càng nặng nề.

Ngực tôi chợt thắt lại.

Cuối cùng thì anh ta chẳng nói gì mà quay về, mọi thứ lại yên ắng như chưa từng xảy ra.

Trái tim căng thẳng lo âu của tôi được xoa dịu sau một lần nữa “trèo lên giường” thành công.

Ấn Kỳ, rốt cuộc cũng chỉ là một gã đàn ông tầm thường.

Similar Posts

  • Chỗ Ngồi Thuộc Về Ai

    Vừa chen được vào hàng ghế đầu tiên của buổi hòa nhạc, tôi đã thấy một thằng nhóc tầm mười mấy tuổi ngồi chễm chệ trên ghế của tôi,

    tôi vỗ vai nó: “Em trai, em ngồi nhầm chỗ rồi, đây là ghế của chị.”

    Nó liếc tôi một cái đầy khinh thường, chẳng buồn đáp, vẫn mải chụp ảnh.

    Tôi đành phải nhấn mạnh giọng, lặp lại một lần nữa, lúc này, mẹ nó lách người chen đến, giơ tay đẩy tôi ra: “Cô la hét cái gì? Hù con tôi sợ rồi đó!”

    Tôi giơ vé trong tay lên: “Chị ơi, đây là ghế của tôi. Phiền chị bảo con mình về đúng chỗ.”

    Chị ta chống nạnh, giọng còn to hơn cả loa sân khấu: “Chỉ là cái ghế thôi mà! Con tôi là fan cứng, muốn ngồi gần thần tượng chút không được à? Cô là người lớn rồi thì nên rộng lượng một chút, nhường nó đi không được sao?”

    “Cô còn trẻ mà sao nhỏ mọn thế! Không có chút lòng trắc ẩn gì à!”

    Tôi cười lạnh, chỉ vào chiếc vé trong tay thằng con trai chị ta.

    “Chị có lòng trắc ẩn như vậy, sao không mua hẳn vé hàng đầu cho con ngồi, lại để nó cầm vé tận trên đỉnh khán đài xuống giành ghế của người khác?”

  • Tạm Biệt Không Ngày Gặp Lại

    “Con à, chỉ cần con đừng đi, ông cho con mười tỷ.”

    “Không, hai mươi tỷ!”

    Trong biệt thự lớn nhà họ Phó, Phó lão gia ngồi trên ghế gỗ hoàng lê ở phòng khách, giọng khẩn cầu cô gái trước mặt.

    Nhưng Nguyễn Thanh Hoàn chỉ khẽ lắc đầu, rồi đẩy tấm chi phiếu số tiền khổng lồ kia trả lại.

    “Ông, xin lỗi. Năm đó chúng ta đã hẹn là sáu năm. Giờ thời hạn đã hết, ơn nghĩa con cũng báo xong, con phải đi rồi.”

    Giọng cô rất nhẹ, nhưng kiên định vô cùng.

    Thấy Nguyễn Thanh Hoàn đã quyết ý, Phó lão gia chỉ có thể thở dài một tiếng:

    “Những năm qua thật khổ cho con rồi. Trước khi đi, con muốn gì cứ nói với ông.”

    Nguyễn Thanh Hoàn im lặng rất lâu, mãi mới mở miệng:

    “Con muốn… ông đồng ý cho Phó Hành Nghiễn và Phó Âm ở bên nhau.”

  • Lỡ yêu phải kẻ thù

    Tôi vô tình có phản ứng cơ thể với đối thủ của mình.

    Khi anh ta xem phim, ngực tôi loạn nhịp.

    Khi anh ta say, mặt tôi nóng bừng.

    Khi anh ta tắm, nước chảy rì rào trong tôi, sướng đến như đang lơ lửng trên mây.

    Sau đó, anh ta phát hiện ra bí mật của tôi.

    Tựa vào khung cửa phòng ngủ tôi, anh ta khẽ mỉm môi hỏi: “Có muốn thử cảm giác vui sướng tăng gấp đôi không?”

  • Chúc Quân Quy

    Đến năm thứ năm sau khi đính thân, thanh mai trúc mã của ta – Mạnh Chiêu vẫn không chịu cưới ta.

    Hắn chê ta nhát gan hay khóc, chê ta quá mức mềm yếu.

    Chê lúc ta giặt lụa bên suối, chỉ vô tình lau mồ hôi thôi cũng có thể khiến đám đồng liêu đứng ngây ra mà nhìn.

    “Nàng cứ chờ đi, có khi sang năm ta sẽ hồi tâm chuyển ý.”

    Ta ngốc nghếch tin tưởng lời nói vu vơ ấy, cứ thế chờ đợi sang năm thứ sáu.

    Cuối cùng, vẫn là Thẩm đại nhân – cấp trên của Mạnh Chiêu nhìn không nổi nữa mà tốt bụng khuyên nhủ:

    “Nàng ấy không có nơi nương tựa, một nữ tử yếu đuối thì làm sao mà sống được?

    “Mau cưới nàng ấy về đi, coi như giúp nàng một tay.”

    Thế nhưng khi hôn kỳ đã đến gần kề, Mạnh Chiêu lại giả chết chạy đi mất.

    Vì không có nam nhân bên cạnh nên ta thường xuyên bị đấm lưu manh quấy rối, không ít lần còn có những kẻ lang thang đến đập cửa nhà giữa đêm khuya.

    Aiz, ngày tháng của nữ tử nhỏ bé như ta thật sự khó khăn biết bao.

    Cho nên vào một buổi chiều thu, sương mờ giăng phủ, ta cầm chiếc đèn lồng làm bằng sừng dê, lấy hết dũng khí gõ cửa phủ Thẩm đại nhân, cẩn trọng cầu xin:

    “Đại nhân, cầu xin người giúp ta thêm một lần nữa.”

  • Người Luôn Đợi Tôi Gọi Xe

    Gọi xe công nghệ về nhà, liền ba lần đều là cùng một tài xế.

    Cùng một thành phố, đăng ký tài xế xe công nghệ có bảy mươi ba nghìn người.

    Tuần này tôi gọi xe ngẫu nhiên ba lần.

    Ba lần, đều là anh ta.

    Tôi ngồi ở ghế sau, mở máy tính trên điện thoại, bấm một dãy số.

    Xác suất: 0,0000 mấy.

    Xấp xỉ bằng 0.

    Nhưng anh ta vẫn xuất hiện. Ba lần.

    Tôi ngẩng đầu nhìn cái gáy quen thuộc ấy, khẩu trang che nửa khuôn mặt, lộ ra đôi mắt bình thản.

    Điều hoà trong xe, 23 độ.

    Giống hệt hai lần trước.

    Tôi bỗng thấy sống lưng lạnh toát.

    Tôi chưa từng nói với anh ta rằng tôi sợ lạnh.

  • Hai Năm Nuôi Ong Tay Áo, Một Phút Thành Phu Nhân Đại Thần

    Yêu đương qua mạng, nuôi bạn trai đại thần suốt hai năm, cuối cùng anh ta lại cắm sừng tôi với con trà xanh trong bang hội. Tôi tức giận vứt luôn tài khoản game cho em trai, toàn tâm toàn ý chuẩn bị ôn thi cao học.

    Hai tháng sau, khi đã thi đậu, tôi đăng nhập lại tài khoản thì thấy thông báo trên kênh thế giới:

    【Toàn server: Sát thủ hạng nhất 『Túy Vãn Thiên Hà』 và Pháp sư hạng nhất 『Kim Châm Đánh Sắt』 đã kết thành hiệp lữ】

    Còn chưa kịp phản ứng lại, tin nhắn riêng đã nổ tung.

    Tên bạn trai cũ khốn nạn đánh hơi được liền lập tức mò đến.

    【Chưa tới hai tháng đã leo được cành cao, chắc là tìm sẵn chỗ dựa rồi nhỉ?】

    【Đã ôm được đại gia thì mấy món trang bị và thẻ nạp trước đây tôi tặng, mau quy ra tiền trả lại cho tôi.】

    【Hai năm không dám gặp mặt, không phải khủng long thì cũng là đàn ông giả gái, đợi xem đại thần vả mặt cô!】

    Tức giận tột độ, tôi định xóa luôn tài khoản. Ai ngờ một hộp thông báo bật lên, ánh vàng phủ kín cả màn hình.

    Tôi hít một hơi khí lạnh, nhìn mớ trang bị và vũ khí siêu hiếm trước mặt — sơ sơ cũng phải hai trăm triệu.

    Phía trên bay lơ lửng một hàng chữ vàng rực:

    【Lễ vật đã chuẩn bị xong, phu nhân khi nào đồng ý gặp ta?】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *