HOÀNG ĐẾ MUỐN LẤY MẠNG CHÓ CỦA TA

HOÀNG ĐẾ MUỐN LẤY MẠNG CHÓ CỦA TA

Trốn khỏi hoàng cung 3 năm, Hoàng đế tìm ta suốt 3 năm.

Hôm nay, thị vệ cuối cùng cũng lần ra nơi ẩn thân của ta.

Bọn họ đứng trước mặt ta, cầm bức họa xem xét trên dưới.

Ta hắng giọng: “Không cần nhìn nữa, chính ta là người các ngươi muốn tìm. Bệ hạ bảo sao, là đón ta vào cung hay là rước…”

Vị thị vệ cầm đầu tuốt kiếm, gác ngang cổ ta, cười lạnh lẽo: “Bệ hạ nói, lấy mạng chó của ngươi.”

1

Rời khỏi Chẩm Kỳ Văn đã 3 năm, cuối cùng vẫn bị kẻ si tình ấy tìm được.

Thị vệ hắn phái đi đứng trước mặt ta, tay cầm bức họa ngắm nghía.

Ta hắng giọng, sẵn sàng chờ đón vinh hoa phú quý thuộc về mình.

“Không cần nhìn nữa, chính ta là người các ngươi muốn tìm. Bệ hạ bảo sao, đón ta vào cung hay là rước…”

“Thì ra ngươi là thích khách muốn mưu hại bệ hạ.”

Tên thị vệ cầm đầu rút bảo kiếm, kề lên cổ ta, cười lạnh: “Bệ hạ nói, muốn lấy mạng chó của ngươi.”

Vinh hoa phú quý chưa kịp hưởng, đã bị chụp cho cái tội tày trời.

Thật là trò cười, hóa ra không phải tìm ta về, mà là bắt kẻ thích khách này.

Lưỡi đao lóe hàn quang lạnh buốt.

Ta lặng lẽ lùi vài bước, nhân lúc bọn chúng sơ ý, ta quay đầu định chạy thật nhanh.

Chỉ vừa xoay người, ta liền đâm sầm vào một đôi mắt đen thẳm.

Bước chân ta đang chạy hăng hái cũng không kịp dừng.

Cứ thế nhào thẳng vào vòng tay hắn.

Chẩm Kỳ Văn đưa tay khẽ đỡ, hàng mi rũ xuống, toát ra vẻ lạnh lẽo xa cách: “Không chạy nữa à?”

Khóe miệng hắn khẽ nhếch, mắt vẫn hờ hững, cười nhạt một tiếng: “Vậy chúng ta hãy tính sổ thật đàng hoàng đi!”

2

Ta tên Loan Chỉ, ngày nào cũng hoặc là kiếm tiền, hoặc là đang trên đường kiếm tiền.

Chỉ vì phụ thân ta là kẻ cờ bạc, trước khi chết còn để lại món nợ lớn.

Thế nên ta đóng giả đạo sĩ, coi mệnh tướng, lừa gạt khắp nơi để trả nợ.

Mấy năm trước, một đêm nọ, ta phát hiện một nam nhân dung mạo tuấn tú bị thương đầy mình ngã trước cửa nhà.

Trên tay hắn có cầm một miếng ngọc bội, yếu ớt cầu cứu ta.

Khi ấy, ta chần chừ giữa hai chọn lựa, một là đưa hắn về nhà, hai là bổ thêm một nhát rồi phi tang.

Nếu ta cưu mang hắn, e rằng sẽ giống như trong truyện miêu tả, cuối cùng chẳng được gì, thậm chí mất cả tiền tài.

Còn nếu không ra tay, lỡ hắn tắt thở ngay cửa nhà ta, thanh danh trong sạch của ta xuống sông Hoàng Hà rửa cũng không hết.

Cuối cùng, ta thở dài, lấy miếng ngọc bội của hắn.

Trong ánh nhìn hân hoan của hắn, xoay người, bán “mỹ nhân” vào kỹ viện.

Sau đó, lại đem ngọc bội đi cầm, đổi một món tiền lớn.

Đành trách hắn số khổ, gặp phải ta thôi.

3

Nếu biết hắn là Hoàng đế, có đánh chết ta cũng không dám làm thế.

Ngồi trên xe ngựa hồi cung, ta không ngừng thanh minh.

“Bệ hạ bớt giận, sau này thần thiếp… à, thần… chẳng phải cũng đón ngài về đấy sao?”

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng chân thành, cố gắng lay động lương tâm hắn.

Chẩm Kỳ Văn cắn chặt răng, mới nén được cơn giận, không ném cái chén bên tay về phía ta.

“Đừng ép trẫm tát ngươi.”

Tiếng nghiến răng ken két khiến ta tức khắc ngậm miệng, làm động tác kéo khóa.

Thú thật, ta có hơi chột dạ, vì sau khi rước hắn về, ta lại bán hắn lần nữa.

Chẩm Kỳ Văn nốc mấy ngụm trà lạnh, cố nén cơn giận trong lòng, chẳng bao lâu lại chợt nhớ ra chuyện gì thú vị, khóe môi nhếch cười.

Nụ cười ấy làm ta rùng mình.

Theo những gì ta biết về hắn, tám phần chẳng phải chuyện tốt.

Quả nhiên, hắn cười gian tà: “Ngươi không muốn chết đúng không?”

Đó chẳng phải lời dư thừa ư.

Ta không dám lộ ý nghĩ thật, vội gật đầu: “Bệ hạ anh minh.”

Tên hoàng đế đáng ghét ấy đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống, liếc ta một cái, trước khi đi còn dặn cung nhân ném ta vào tẩm điện bỏ trống: “Ngày mai trẫm sẽ bán ngươi vào thanh lâu, cho ngươi sống không bằng chết.”

Quá độc ác, quả thực dọa người ta sợ chết khiếp.

Vậy là ta bị nhốt vào một gian điện vắng.

Hắn tưởng ta trốn được 3 năm, nhờ may mắn thôi sao?

Tất cả dựa vào “tài bói bừa” của ta đấy.

Đêm khuya gió lạnh, thái giám canh ngoài cửa một người đã ngủ.

Ta khó khăn bò sát tới chỗ người còn lại, qua khe cửa hỏi: “Ngươi biết vì sao bệ hạ không giết ta ngay không?”

Hắn không đáp, do Hoàng đế ra lệnh không được nói chuyện với ta.

Ta chẳng bận tâm, cứ nói tiếp: “Bởi ta dự đoán được quốc vận.”

Ta cược 2 đồng, bệ hạ sẽ không kể việc ta bán hắn vào kỹ viện.

Quả nhiên hắn không phản bác, còn lo lắng hỏi: “Ngươi tài giỏi vậy, cớ sao lại bị nhốt chỗ này?”

Ta: “…”

“Bởi thiên cơ bất khả lộ, bệ hạ giam ta ở đây là muốn ép ta mở miệng.”

“Ngươi cứ cởi trói cho ta, ta sẽ mách ngươi cách phá giải.”

“Đảm bảo ngươi thăng quan phát tài.”

“Không.”

Hắn dứt khoát cự tuyệt ngay khi ta vừa nói xong.

Ta vốn một lòng hướng về “trăng thanh gió mát,” nhưng tiếc thay “trăng lại soi cống rãnh.”

Ta “xì” một tiếng: “Ngươi sao không biết tốt xấu vậy?”

Gã đồng nghiệp của hắn có lẽ bị tiếng nói đánh thức, bỗng nhiên chen vào.

Chắc vừa tỉnh ngủ, giọng có hơi khàn: “Ô? Ngươi nói thử xem phải làm thế nào?”

Có hi vọng rồi! Người này có con mắt tinh đời.

Gã Hoàng đế chó chết đáng ghét, chờ xem ta khiến hắn mất hết thể diện.

Ta hắng giọng: “Ngươi lén lấy chiếc quần lót đỏ của bệ hạ, treo lên đại điện, đảm bảo mọi chuyện ắt êm xuôi.”

Ngay giây sau, cửa bật mở.

Ta vừa định khen người này giữ chữ tín, đã thấy người tới, ta đành nhắm chặt mắt, khổ sở không dám nhìn.

4

Ai mà nửa đêm canh ba không ngủ còn rảnh đến thế chứ.

Hóa ra là bệ hạ bận trăm công nghìn việc.

Sắc mặt hắn lúc đen lại lúc trắng, rồi từ đỏ chuyển sang xanh xám.

Ta nói sai gì sao, trước kia hắn mặc quần lót đỏ thật mà, chẳng lẽ giờ đổi sở thích rồi?

Nếu vậy ta đổi sang màu khác là được chứ gì.

Ta nhỏ giọng: “Chẳng lẽ bây giờ bệ hạ thay màu khác à? Thật ra màu gì cũng… cũng được…”

“Giang Loan Chỉ!”

“Có tiểu nữ!”

“Ngươi im miệng cho trẫm.”

Hắn giận đến run người, bàn tay xương xẩu đè chặt lên miệng ta.

Nửa đêm, Hoàng đế cho lui hạ nhân, đích thân canh giữ ta.

Hai chúng ta yên lặng chốc lát, vẫn là ta cất giọng khàn khàn phá tan bầu không khí: “Lâu không gặp, bệ hạ có khỏe chăng.”

Hắn khẽ cười, đôi môi mỏng hé mở, nhả hai chữ: “Đừng giả bộ.”

Quả nhiên kẻ này mềm cứng đều không xong.

Hối lỗi không được, vậy ta quay ngoắt luôn.

“Bệ hạ muốn đưa thần thiếp… à lộn, đưa ta vào thanh lâu cũng được. Nhưng ta có một nguyện vọng nho nhỏ.”

“Đám khách hầu hạ ta tốt nhất phải dung mạo tuấn tú, vóc dáng đẹp, biết chơi trò nhập vai…”

Similar Posts

  • Trò Đùa Giá Bao Nhiêu

    Con gái lớn vừa mới trưởng thành của tôi rất hay nói đùa linh tinh.

    Trong bữa tiệc gia đình đêm Trung thu, con bé đột nhiên cười tươi rồi nhìn về phía người anh em thân thiết đang ngồi cạnh chồng tôi:

    “Bố! Năm năm bố ở nước ngoài vất vả làm việc quên mình, nhưng mẹ thì chẳng cô đơn chút nào đâu nhé! Đêm nào cũng có chú Vương ngủ cùng cho ấm áp! Cái thai hoang trong bụng mẹ chính là bằng chứng sống đấy!”

    Chồng tôi vừa mới về nước, ánh mắt lập tức lạnh băng, lật cả bàn tiệc ngay tại chỗ!

    Tôi ôm bụng mới hai tháng, hoảng loạn giải thích, nhưng người anh em tốt của anh ấy lại cướp lời ngay:

    “Anh Minh, không liên quan gì đến tôi cả, là cô ta không chịu nổi cô đơn, cứ chủ động dụ dỗ tôi!”

    Chồng tôi giận dữ đến cùng cực, đá mạnh một cú vào bụng tôi!

  • Kiệu Hoa Và Nỗi Đau Thầm Lặng

    Ngày đại hôn, vị hôn phu của ta đem ta đưa lên một chiếc kiệu hoa khác. Hắn nói: “Muội muội, đừng trách ta lòng dạ tàn nhẫn. Mối hôn sự này, cứ để Yên Như thay muội xuất giá.”

    Ta không khóc, cũng không làm loạn.

    Chỉ an ổn ngồi trong kiệu, mặc cho kiệu hoa một đường được khiêng vào Đông cung.

    Người cùng ta bái đường, là đương triều Thái tử.

    Ngày hôm sau, khi tin tức truyền về phủ Hầu, hắn tại chỗ phát điên, đập nát cả tân phòng, gào thét nói ta là thê tử của hắn.

    Nhưng Thái tử điện hạ chỉ kéo ta vào lòng, giọng điệu nhàn nhạt hỏi:

    “Vĩnh An Hầu, ngươi đang nói gì với Thái tử phi của bản cung vậy?”

  • Trò Chơi Nhập Vai

    Ngày tôi bị chẩn đoán ung thư dạ dày, bạn trai tôi cũng bị chẩn đoán suy thận.

    Thẩm Yến khóc lóc nói chia tay:

    “Ghép thận cần 50 vạn, anh không thể liên lụy em.”

    Tôi lặng lẽ giấu bệnh án đi, đưa hết toàn bộ số tiền tích góp cho anh:

    “Ở đây có 35 vạn, số còn lại để em nghĩ cách.”

    Sau khi từ bỏ điều trị, mạng sống của tôi chỉ còn ba tháng.

    Để gom đủ tiền, tôi đi làm thêm ở quán bar bán rượu, cho dù uống đến xuất huyết dạ dày cũng cố gắng chịu đựng để khách vui vẻ.

    Cho đến hôm lĩnh tiền hoa hồng, qua khe cửa phòng VIP, tôi nhìn thấy Thẩm Yến đang được mọi người vây quanh tung hô.

    Quản lý nhếch cằm:

    “Thẩm thiếu đấy, dạo này còn chơi trò nhập vai, giả nghèo giả bệnh.”

    “Nghe bảo con bé bị lừa là một cô nhi, lại còn là gái tân.”

    Tôi loạng choạng chạy ra khỏi quán bar, trước mắt tối sầm, như rơi vào vực sâu.

    Sau này nghe nói, thiếu gia Thẩm – kẻ ăn chơi số một Kinh thành – cầm theo một tấm ảnh ố vàng, gặp ai cũng hỏi:

    “Anh có thấy bạn gái tôi không? Tôi lấy mạng bù cho cô ấy, xin cô ấy quay về có được không?”

  • 1 Đời Duyên Phận

    Năm tôi và Thời Diệc đối đầu căng nhất, tôi thường coi anh ấy như ngựa mà cưỡi, luôn cười ha ha rồi hét to: “Giá giá giá…”

    Anh bị tôi bắt nạt đến đỏ bừng cả mặt, vậy mà sau đó vẫn cứ xuất hiện trên con đường tôi hay đi qua.

    Thế rồi năm lớp 12, tôi buộc phải rời khỏi Bắc Kinh.

    Lần gặp lại là mười năm sau.

    Bạn thân hẹn tôi đi tụ họp.

    Rượu qua ba vòng, một người bạn trêu đùa:

    “Thanh Nguyệt à, cậu không biết đâu, sau khi cậu đi, A Diệc cứ như hòn vọng phu vậy đó, thỉnh thoảng lại chạy đến con hẻm nơi cậu từng đánh cậu ta, người ta không biết còn tưởng cậu ấy thầm yêu cậu đấy!”

    Tôi bị câu đó chọc cười.

    Nhưng Thời Diệc nghe xong lại đứng dậy, ngồi ngay xuống bên cạnh tôi, còn cố tình dùng ngón út ngoắc nhẹ lấy tay tôi.

  • Cắn Một Cái, Nổi Tiếng Cả Trường

    Tôi chỉ muốn trả đũa nhẹ cái lão huấn luyện viên ác ma kia một chút thôi.

    Giữa cái nắng đổ lửa, lão phạt tôi đứng nghiêm đến mức mồ hôi chảy ròng ròng nhòe cả mặt.

    Tôi nhắm mắt đưa chân, đá/ nh liều một phen, cứ thế ng/ ã thẳng cẳng xuống đất.

    Đến khi mở mắt ra, đập vào mặt tôi là khuôn mặt phóng đại của lão, và b/ ờ m/ ô/ i đang áp sát tới.

    Ch e c tiệt! Hô hấp nhân tạo á?

    Đầu óc tôi đứng hình, răng mô/ i mất kiểm soát cắ/ n mạnh một phát, vị má0 t. anh nồng lập tức bù/ ng n/ ổ trong khoang miệng.

  • Vợ Cả, Vợ Hai Và Kẻ Thứ Ba

    Sau chuyến du lịch vòng quanh thế giới trở về, tôi phát hiện căn biệt thự thô mà mình bỏ ra ba triệu để mua đang bốc cháy dữ dội.

    Không nghĩ ngợi gì, tôi lao vào bên trong, định cứu con chó giữ cửa mà tôi để lại. Nhưng vừa bước vào, tôi sững sờ phát hiện biệt thự đã được trang trí hoàn chỉnh, khắp nơi đều có dấu vết sinh hoạt.

    Tôi nhíu mày, ôm lấy con chó nhỏ đang hấp hối rồi vội vàng rời khỏi đám cháy.

    Nhưng vừa bước ra khỏi biệt thự, một người phụ nữ đã lao tới, tát tôi một cái trời giáng.

    “Cô xông vào nhà tôi chỉ để cứu một con chó? Con gái tôi đâu? Tại sao không cứu con gái tôi?”

    Tôi hơi ngẩn người: “Cô nói… đây là nhà cô?”

    “Đúng vậy! Cả khu phố ai chẳng biết, đây là căn nhà mà thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh – Cố Yến Thần – mua cho tôi! Con đàn bà tiện nhân như cô, mau quay vào cứu con gái tôi!”

    Lông mày tôi cau chặt hơn.

    Cố Yến Thần là chồng cưới về nhà tôi, ở lại trông nhà, trông chó cho tôi.

    Anh ta từ khi nào có con gái?

    Từ khi nào trở thành thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *