Hoàng Đế Nhất Quyết Nhận Ta Là Nữ Nhi

Hoàng Đế Nhất Quyết Nhận Ta Là Nữ Nhi

Hoàng đế vừa gặp đã si mê mẫu thân ta, còn muốn đón bà vào cung.

Mẫu thân ta dứt khoát từ chối: “Ta không phải hạng nữ nhân vì nam nhân mà bỏ phu quân bỏ hài tử.”

Hoàng đế bi phẫn lại đau lòng: “Trẫm đường đường là vua một nước, chẳng lẽ không nuôi nổi ba người nhà nàng?”

Mẫu thân ta: “…”

Phụ thân ta: “…”

Ta rụt rè giơ tay, chỉ con mèo vằn mình dẻo leo lẻo đang nằm vắt vẻo trên tường: “Là… bốn người mới đúng ạ.”

1

Hoàng đế gật đầu, cúi người hỏi ta còn muốn mang theo thứ gì.

Ta lắc đầu, hỏi ngược lại: “Vậy sau khi vào cung, chúng thần có thể ở nhà lớn không?”

Hoàng đế nhìn căn nhà nhỏ xíu của chúng ta, khẽ cười khẩy, lườm phụ thân một cái rồi xoa đầu ta.

“Tất nhiên là có thể. Trẫm đâu có giống một số kẻ vô dụng, đến cuộc sống cơ bản nhất cũng không lo nổi cho thê nữ.”

Mẫu thân không nghe nổi nữa, kéo tay áo hoàng đế, khẽ nhắc chớ nói bậy.

Hoàng đế không phục: “Nói bậy chỗ nào? Hắn đúng là vô dụng.

Nếu không phải vì hắn là thân phụ của nữ nhi nàng, trẫm đã sớm đá hắn ra ngoài mười vạn tám ngàn dặm rồi.”

Phụ thân tai thính mắt tinh, không khỏi lén nghiêng người sát lại gần ta.

Ta vỗ vỗ tay ông, trấn an: Đừng sợ, con sẽ bảo vệ phụ thân thật tốt.

Tiểu Miêu trên tường phóng vèo một cái nhảy xuống, móng vuốt trắng muốt in lên áo phụ thân một dấu hoa mai nho nhỏ, kêu “meo meo” chẳng biết đang lẩm bẩm gì.

Hoàng đế liếc thấy cảnh ấy thì càng thêm khinh bỉ.

May mà mẫu thân kịp bịt miệng ông ấy lại, bằng không chẳng biết ông ấy còn nói mấy lời lạnh lùng nào khiến phụ thân đau lòng nữa.

Cứ như thế, cả nhà chúng ta dọn vào Phúc Khang cung.

Sau khi đuổi cung nữ lui xuống, ta cùng mẫu thân bận rộn thu dọn hành lý, phụ thân dẫn Tiểu Miêu đi đánh dấu lãnh thổ khắp nơi.

Ta hơi lo lắng: “Dù hoàng cung có long khí che chở, nhưng phụ thân…”

Mẫu thân xoa đầu ta, dịu dàng nói: “Hài tử đừng nghĩ nhiều thế, ta là mẫu thân của con, chẳng lẽ lại hại phụ thân con sao?”

Ta cảm thấy lời mẫu thân có gì đó không ổn.

Bà là mẫu thân của ta thì liên quan gì đến việc có hại phụ thân hay không?

Mẫu thân đọc được nghi hoặc trong mắt ta, thở dài chống cằm.

“Khi ta bằng tuổi con đã bắt đầu chăm sóc cho Tiên Tiên như con ruột mình.

Khi đó ta chỉ mơ ước một ngày mai sau có thể dắt kiếm chu du thiên hạ, một người một mèo một kiếm, chẳng phải sướng lắm sao.”

“Sau đó thì sao?”

“Ngoại tổ phụ con bảo nữ nhi không nên học võ, bẻ gãy tiểu mộc kiếm của ta.

Không bao lâu, trong nhà chỉ còn ta và Tiên Tiên.”

Nghe đến đây, lòng ta chùng xuống theo lời mẫu thân, không khỏi tưởng tượng hình ảnh tiểu mẫu thân và tiểu phụ thân khi còn bé.

“Các người đang nói gì vậy?” Phụ thân trở về, tinh thần phấn chấn, Tiểu Miêu cũng hớn hở.

Ông còn cầm theo một cành hoa đào, đưa tới trước mặt mẫu thân nịnh nọt.

“Chàng lấy đâu ra vậy?”

Phụ thân chỉ tay về sau: “Phía đông nam hậu điện có cây hoa đào lớn lắm, ta thấy đẹp nên bẻ một cành mang về.”

“Bảo bối, mau đi tìm một cái bình đẹp để cắm vào.”

Ta ôm Tiểu Miêu lon ton chạy đi tìm bình, phía sau truyền tới giọng mẫu thân nhỏ nhẹ dặn dò phụ thân không được trèo cây nữa.

Phụ thân không phục, lí nhí phản bác: “Ta rất giỏi trèo cây mà, hơn nữa, cây nó…”

“Người bơi giỏi thì chết đuối, người cưỡi giỏi thì ngã ngựa.”

“Ý là gì vậy?”

Hỏng rồi, mẫu thân sắp giận rồi.

Ta lục vội ra một bình sứ trắng xinh xắn, kéo Tiểu Miêu về cứu viện.

Nhưng đã muộn, phụ thân bị ép ngồi vào ghế đọc sách, ánh mắt láo liên chẳng rơi nổi xuống trang sách, thấy ta thì càng thêm tủi thân.

“Bảo bối, mau cầu xin giúp ta đi, ta vừa thấy chữ là đau đầu.

Rõ ràng từng nét ta đều nhận ra, sao ghép lại thì kỳ quặc thế không biết?”

Tiểu Miêu nằm trên đùi mẫu thân liếm lông, ta cười nịnh chưa kịp mở miệng thì bị mẫu thân cắt lời.

“Không được xin xỏ, hôm nay mà không thuộc được Tam Tự Kinh thì đừng mong có cơm ăn.”

Phụ thân xìu xuống, “meo” một tiếng nằm bò ra bàn rồi lại ngẩng mặt, lộ ra đôi mắt tròn vo y hệt Tiểu Miêu.

“Bắt mèo đọc sách, thật sự quá đáng mà…”

2

Chạng vạng, hoàng đế muốn đến dùng bữa.

Trước tiên phái một tiểu thái giám đến báo.

Vừa bước vào điện, ánh mắt tiểu thái giám đã cứ liếc mãi về phía phụ thân đang sầu não.

Thấy phụ thân không phản ứng, hắn cố ý cất cao giọng: “Bệ hạ bận rộn cả ngày, mời nương tử thật lòng bầu bạn với người.”

“Biết rồi.” Mẫu thân vừa nói vừa sai người thưởng cho hắn một túi tiền.

Tiểu thái giám cân nhắc chiếc túi trong tay, hảo tâm nhắc nhở: “Bệ hạ nhân đức mới dung túng cho nương tử dắt cả nhà vào cung.

Nhưng nương tử cũng nên nghĩ cho người, đừng để những kẻ tạp nhạp làm người phật ý.”

Hắn sợ mẫu thân không hiểu, còn liếc mắt chỉ về phía ba người nhà ta.

Ta huých phụ thân nãy giờ vẫn chưa lật nổi một trang sách, ra hiệu: Cơ hội tới rồi!

Phụ thân lập tức tỉnh táo, ôm Tiểu Miêu một tay, kéo ta tay kia.

“Ta dắt lũ nhỏ ra hậu điện ngắm hoa đào, bữa tối không dùng cùng nương tử đâu.”

Nói xong, ông chạy mất dép trước khi mẫu thân kịp gật đầu, nhận được một ánh mắt hài lòng từ tiểu thái giám.

Hậu điện Phúc Khang cung cực kỳ rộng lớn, bởi người hầu đều đang lo chuẩn bị bữa tối ở tiền điện nên nơi này trống trải không một bóng người.

Tiểu Miêu vút cái đã nhảy lên tường cung, phụ thân nhìn đến là ngứa nghề, xoay cổ vài cái, áo choàng rơi đầy đất.

Chớp mắt, một con mèo trắng to lớn bước đi tao nhã liền xuất hiện trước mắt ta.

“Meo!”

Ta đi dạo đây, bảo bối, con tự chơi nhé.

Ta vo tròn đống áo hỗn độn dưới đất, dặn dò: “Cẩn thận đừng để bị phát hiện, nếu có ai bắt nạt thì nhớ tìm Tiểu Miêu hoặc chạy về tìm con.”

“Meo!”

Biết rồi, đi nhé!

Ta một mình dạo hết hậu điện, tình cờ phát hiện một cái lỗ nhỏ đổ nát ở góc cung.

Tâm trạng bỗng chốc cũng nổi loạn theo.

Mèo yêu tự do, người cũng vậy.

Ta lom khom chui ra, đứng giữa con đường trống trải trong cung, thi hứng trỗi dậy, vừa định ngâm thơ thì nhìn thấy phía xa đèn đuốc sáng trưng, chắc hoàng đế đã tới.

Thôi xong, chạy trước đã!

Ta lén lút tránh người, may mắn trốn được vào một gian nhà bị đồn có ma.

Cửa nát, thi thoảng vọng ra tiếng khóc khe khẽ, từng âm từng âm như níu chặt tâm can ta.

Nếu ta bắt được con ma hay khóc này về làm quỷ nô thì chẳng phải từ nay sẽ tung hoành thiên hạ sao?

Hai tay xoa xoa, mắt ta lấp lánh hưng phấn nhìn vào qua ô cửa giấy rách nát.

Nhưng rồi lập tức thất vọng ê chề.

Trong phòng nào có ma quỷ gì, rõ ràng là một thiếu niên bằng tuổi ta!

Hết hứng rồi, ta đi đây!

Bỗng dưng, thiếu niên kia quay đầu lại.

Sắc mặt tái nhợt như giấy, đôi mày đen nhánh như mực, môi đỏ như máu.

Thân hình gầy gò ẩn dưới lớp áo rộng thùng thình, dưới ánh đêm lờ mờ hiện lên vài phần quỷ khí mờ mịt.

Ta mừng rỡ, thò đầu vào cửa sổ, vẫy tay gọi hắn.

Đồng tử hắn bỗng chốc phóng đại, trông như bị dọa sợ, hai tay ôm lấy ngực rồi chậm rãi ngã xuống.

Ta: “???”

Tay chống, chân đạp, ta định chui vào…

Khoan đã!

Hình như… đầu ta kẹt rồi.

Ta ra sức giật mấy cái, khung cửa sổ cũ kĩ phát ra tiếng “cạch cạch”, vậy mà vẫn gắt gao kẹp chặt đầu ta lại.

Ta thử bẻ nó ra, nghiến răng nghiến lợi đến mức hai tay hằn cả vết đỏ nhưng khung gỗ chỉ trầy xước tí tẹo, chẳng hề nhúc nhích.

Và sau một hồi vật lộn, ta dần cảm thấy khó thở.

Ta biết không thể chần chừ thêm nữa.

Chỉ còn cách tung chiêu cuối cùng.

“Cứu mạng!!!!”

“Mau có người tới cứu với!!!!!”

3

Cuối cùng, ta và thiếu niên kia đều được cứu.

Nhờ tiếng thét chói tai như xé toang tường cung, ta thành công phá hỏng cảnh sắc trăng hoa giữa mẫu thân và hoàng đế.

Nhìn sắc mặt hoàng đế đen còn hơn đáy nồi, ta nghiêng đầu một cái, lập tức giả ngất.

Bị phá hỏng việc tốt, hoàng đế trong lòng không vui nhưng lại chẳng thể nổi giận với một đứa bé đang nằm mê man, đành phải đóng vai “trà xanh”, ra sức gièm pha phụ thân trước mặt mẫu thân.

“Chước tỷ tỷ à, Lâm Tiên là nam nhi mà ngay cả một đứa nhỏ cũng trông không xong, Chước tỷ tỷ vì vậy mà vất vả biết bao.”

“Sau này nếu chúng ta có con, ta nhất định sẽ đích thân nuôi nấng, không để Chước tỷ tỷ bận lòng chút nào.”

“Thái y đã nói đứa nhỏ không sao rồi, hay là chúng ta về đi?”

Giọng nói mỗi lúc một nhỏ, có lẽ mẫu thân đã bị ông ấy thuyết phục đưa đi, hoặc cũng có thể… ta mơ màng thiếp đi mất.

Lần nữa tỉnh lại là do bị đè đến khó thở, Tiểu Miêu ngoan ngoãn nằm trên người ta liếm lông.

“Meo?”

Một đôi bàn tay thon dài nhấc Tiểu Miêu khỏi ngực ta, lúc ấy ta mới cảm thấy hô hấp dễ chịu hơn chút.

Ta nhéo nhéo tai mềm như nhung của Tiểu Miêu:

“Đã dặn bao nhiêu lần, không được nằm trên người ta mà.”

Tiểu Miêu không vui, giơ móng đập đập lên đầu ta.

Ta quay sang phụ thân cầu cứu.

Phụ thân thì thầm gì đó bên tai Tiểu Miêu, lúc này nó mới chịu ngoan ngoãn nhảy khỏi lòng ông.

“Bảo bối à, con làm phụ thân sợ muốn chết.”

“Phụ thân, người không bị phát hiện đấy chứ?”

Ta và phụ thân đồng thời mở lời, nhìn nhau cười hiểu ý, xem như mọi chuyện đã qua.

Nhưng lời chúng ta nói chẳng có trọng lượng gì cả.

Người làm chủ trong nhà là mẫu thân, hình phạt nên chịu vẫn không tránh được.

Phụ thân lớn tuổi hơn, bị gọi ra đầu tiên, đứng làm gương cho ta và Tiểu Miêu.

“Ta nói bao nhiêu lần rồi, không được tuỳ tiện biến thành mèo ở nơi xa lạ.

Nếu bị kẻ xấu phát hiện, họ sẽ lột da chàng, thiêu sống chàng đó!”

Phụ thân phụng phịu: “Nhưng… nhưng chẳng phải nơi này sẽ là nhà chúng ta về sau sao? Ta…”

Similar Posts

  • Ly Hôn Theo Giá Thị Trường

    Trong buổi họp gia đình, mẹ chồng tôi bất ngờ tuyên bố:

    Từ nay mọi chi tiêu trong nhà sẽ áp dụng chia đều theo đầu người – AA tài chính.

    Chồng và em chồng tôi lập tức vỗ tay hoan hô, nói cách này công bằng nhất.

    Tôi mỉm cười gật đầu, rồi tối hôm đó liền đăng tin rao bán căn nhà.

    Một tuần sau, cả nhà chồng sáu người kéo vali, không thể tin nổi khi nhìn thấy chủ mới thay ổ khóa.

    Mẹ chồng hét lên giận dữ:

    “Con điên rồi à? Dám bán căn nhà của chúng ta?!”

  • Nhà Tôi Bị Ma Dẫn Lối

    VĂN ÁN

    Lúa mạch còn chưa chín, tôi đã mơ thấy bà nội đến báo mộng:

    “Mùa thu năm nay sẽ có nạn châu chấu, bán ruộng nuôi cá mới giữ được thu nhập!”

    Tôi cố thuyết phục bố mẹ gặt lúa non, bán làm cỏ khô, sau đó bơm nước vào ruộng nuôi cá.

    Ai ngờ đúng lúc ấy trời hạn hán gay gắt, cá trong ruộng bị phơi nắng chết sạch, nhà tôi gánh một khoản nợ khổng lồ.

    Lúc không biết xoay xở ra sao, bà nội lại hiện về trong giấc mơ:

    “Dưới gốc cây táo sau núi quê nhà có chôn vàng, số tiền đó đủ để trả hết nợ!”

    Tôi vội nói với bố, nhưng ông lại đào được cả một thùng bột trắng, bị cảnh sát theo dõi sẵn bắt tại trận, nghi là buôn ma túy, vì số lượng quá lớn nên có thể bị tử hình!

    Mẹ tôi chịu không nổi cú sốc, ngất xỉu ngay tại chỗ. Bà nội lại báo mộng:

    “Bác sĩ Lý ở bệnh viện trung tâm có thể chữa được cho mẹ, nếu không đi gấp là nguy hiểm đến tính mạng!”

    Vì muốn cứu mẹ, tôi lấy cái chết ra để uy hiếp, cuối cùng bác sĩ Lý đồng ý mổ.

    Ai ngờ đúng lúc đó bạn trai tôi bị tai nạn, cũng cần bác sĩ Lý cấp cứu gấp.

    Nhưng vì tôi kéo bác sĩ đi cứu mẹ, nên bạn trai không qua khỏi.

    Còn mẹ tôi vì cấp cứu không kịp, cũng mất trên bàn mổ.

    Trước khi chết, bà khóc hỏi tôi tại sao lại khiến gia đình bà tan nát?

    Bố mẹ bạn trai cho rằng tôi là thủ phạm giết con họ, họ đâm tôi 18 nhát để trả thù.

    Tôi được đưa vào phòng cấp cứu, trong cơn hôn mê tôi lại thấy bà nội.

    Nhưng lần này bà lại nở nụ cười hiểm độc, cầm dao đâm thẳng vào tim tôi, và tôi cũng chết vì vỡ tim trong thực tế!

    Cho đến khi chết, tôi vẫn không thể hiểu nổi: Tại sao những giấc mơ của bà nội lại hại chết cả nhà tôi?!

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày bà bảo tôi bán ruộng.

    đọc full tại page bạch tư tư

  • Khi Nhớ Ra Thì Đã Muộn

    Sau khi liên tục bị hơn trăm công ty hủy hợp tác,

    người chồng là nhà đầu tư, kẻ đang giả làm bạn trai để cùng nữ trợ lý về quê ra mắt bố mẹ cô ta, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.

    Anh ta vội vàng gọi điện cho thư ký:

    “Chuyện tôi giả làm bạn trai của Tử Kỳ về quê với cô ấy, Xuyên Nguyệt đã biết rồi, vậy mà cô ta không làm loạn sao?”

    Thư ký nghi hoặc đáp:

    “Ngài quên rồi sao? Đơn xin từ chức của Trưởng phòng Hoắc là do chính ngài ký, khi cô ấy rời đi còn để lại một bản thỏa thuận ly hôn.”

    Sắc mặt người đàn ông trắng bệch, lúc này mới nhớ ra chuyện năm đó anh ta lén tôi đưa nữ trợ lý về quê.

    Trong vòng bạn bè, người chồng nhà đầu tư vốn luôn kiêu ngạo lạnh lùng, nay mặc vest chỉnh tề, cầm tách trà cung kính dâng trà cho hai người lớn tuổi ngồi trên ghế chủ vị.

    Chú thích: “Cuối cùng cũng đưa chồng nhà đầu tư về ra mắt bố mẹ rồi!”

    Tôi nhấn thích, bình luận:

    “Trăm năm hạnh phúc.”

  • Ta bị phản phái bắt giữ

    Ta bị bắt giữ ngay tại Nam Phong quán, trong lòng khổ sở vô cùng.

    “Lúc trước nàng đã nói gì với ta, hửm?”

    Phó Nam Châu từng bước ép sát, ta chẳng còn đường lui, cuối cùng bị chàng dồn đến bên bàn nhỏ.

    “Phu quân, là thiếp sai rồi… đều tại Tử Dương nói nơi này có món ăn ngon, nên thiếp mới cùng hắn ấy tới…”

    Nghe thấy tên mình, Mặc Tử Dương kinh ngạc há hốc miệng, chỉ tay về phía mình. Ta vội vã dùng ánh mắt cầu khẩn.

    Hắn đành nhận mệnh: “À… phải, xin lỗi tỷ phu, ta không nên nghe đồn ở đây lẩu óc heo ngon mà đưa biểu tỷ đến…”

    Phó Nam Châu lạnh lùng liếc hắn một cái, hắn lập tức ngậm miệng.

    “Ta… ta chợt nhớ còn việc gấp! Biểu tỷ, tỷ phu, ta đi trước một bước!”

    Ta: “…”

    Giờ phút này, trong gian phòng rộng lớn chỉ còn một mình Phó Nam Châu với gương mặt đen như đáy nồi, và ta run rẩy co ro.

    “Nam Châu ca ca…” Ta nịnh nọt kéo tay áo chàng, toan dùng sắc đẹp để lung lạc.

    “Lần này, nàng gọi gì cũng vô dụng.”

  • Một Thìa Sốt Mè, Một Đời Hối Hận

    Bữa cơm tất niên ăn lẩu, con gái tôi múc thêm một thìa nhỏ sốt mè.

    Chồng tôi lập tức nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mặt con bé mà mắng nhiếc:

    “Chỉ biết ăn cho mình thôi à, người khác không cần ăn nữa chắc?”

    Mẹ chồng thở dài, chị chồng bĩu môi, cô em chồng cũng hùa theo xỉa xói.

    Con bé cúi gằm mặt, lẳng lặng gạt thìa sốt mè vào lại trong bát chung, suốt cả quá trình không hề hé răng nửa lời.

    Tôi đứng bên cạnh, nghĩ rằng đó chỉ là chuyện nhỏ nên chẳng nói giúp con lấy một câu.

    Mùng 3 Tết, con bé tr/ e/ 0 m/ ì/ nh lên khung cửa phòng ngủ.

    Trang cuối nhật ký con viết: Mẹ ơi, con mệt quá.

    Sống lại một đời, tôi lại ngồi trước nồi lẩu đêm giao thừa năm ấy.

    Con gái vẫn múc thêm thìa sốt mè đó.

    Chồng tôi vừa há miệng: “Con làm cái kiểu gì thế? Chỉ biết…”

    Tôi không để anh ta nói hết câu.

    Tôi bưng cả chậu sốt mè, ú/ p thẳng từ chậu lẫn sốt vào bát anh ta.

    “Chẳng phải anh sợ không đủ ăn sao? Giờ cho anh hết đấy, ăn cho hết đi!”

  • Lá Thư Tình

    Cô chủ nhiệm – người bị cả lớp gọi là “nữ ma đầu” – đã tịch thu bức thư tình bạn nam viết cho tôi, nhưng lại không hề lên tiếng gì lúc đó.

    Tôi còn tưởng mình may mắn thoát nạn.

    Ai ngờ trong buổi họp phụ huynh, cô lại lôi lá thư ấy ra, bắt tôi đọc to trước mặt tất cả mọi người.

    Tôi nhìn ánh mắt của bạn bè và phụ huynh dưới lớp, nhỏ giọng cầu xin:

    “Cô ơi… mình nói riêng được không ạ?”

    Cô liếc tôi một cái đầy khinh thường:

    “Các em làm ra cái chuyện không biết xấu hổ như vậy, giờ còn sợ mất mặt à?”

    “Hôm nay tôi phải xem cho ra cái tên con trai không biết liêm sỉ nào viết cái này!”

    Tôi sững người.

    Bởi vì cái người đó… chính là con trai cô – Lâm Từ Chu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *