Lén Lút Yêu Kẻ Thù Của Anh Trai

Lén Lút Yêu Kẻ Thù Của Anh Trai

Trong phòng khám, tôi đang lén lút “yêu đương” với kẻ thù không đội trời chung của anh trai mình.

Đột nhiên, anh trai tôi đẩy cửa bước vào.”Có thấy em gái tôi đâu không?”

Tôi trốn dưới gầm bàn, lén kéo vạt áo blouse trắng của anh ấy.

Chỉ nghe anh khẽ cười một tiếng: “Không thấy.”

1

Trong phòng khám yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng bút máy sột soạt trên mặt giấy.

Hôm nay là ngày thứ ba mươi tôi theo đuổi Ôn Cảnh Sơ.

“Tại sao không thể đồng ý?”

Tôi tha thiết nhìn đôi tay thon dài đẹp đẽ của anh, thèm đến chảy nước miếng.

Ôn Cảnh Sơ mặc áo blouse trắng, ánh chiều tà bị sống mũi cao thẳng của anh chặn lại, đổ xuống một mảng bóng ở bên sườn mặt.

Đôi mắt dài hẹp khẽ rũ xuống, thần sắc lãnh đạm mà tự chủ.

Anh không đổi sắc mặt, lần thứ ba mươi bình tĩnh từ chối tôi: “Vì giữa anh và anh trai em, chỉ có thể chọn một.”

Từ lần đầu gặp anh hồi cấp ba, anh đã như vậy rồi.

Anh và anh trai tôi, vì vị trí đứng đầu khối mà tranh đến sống chết.

Đương nhiên, là anh trai tôi đơn phương tức đến đỏ mắt.

Ôn Cảnh Sơ mãi luôn mang dáng vẻ cao cao tại thượng ấy, lạnh lùng nhìn anh trai tôi buông lời ác ý với mình mà không thèm để ý.

Với tôi cũng luôn không nóng không lạnh.

Khổ cho tôi thầm thích anh bao năm, đến cả tìm anh nói một câu cũng phải gom đủ can đảm.

Tôi đang định nói gì đó thì ngoài phòng khám bỗng vang lên tiếng gào của anh trai tôi:

“Đường Nguyên Nguyên, tầng này có thằng Ôn Cảnh Sơ khốn kiếp đó, em chạy lung tung cái gì! Ra đây!”

Tôi sợ đến giật bắn người, không đợi Ôn Cảnh Sơ kịp phản ứng đã lồm cồm bò chui xuống gầm bàn của anh.

Chết rồi.

Nếu để anh trai biết tôi nhân lúc mang cơm cho anh ấy mà chạy đi ve vãn Ôn Cảnh Sơ, không chừng anh ấy treo tôi lên đánh mất.

Không gian dưới gầm bàn chật hẹp, tôi động đậy đầu một chút, đột nhiên chạm phải một nơi mềm mại.

Giọng Ôn Cảnh Sơ chợt căng lên, lạnh lùng cảnh cáo tôi: “Đừng có động lung tung.”

Giây tiếp theo, anh trai tôi xuất hiện ở cửa, giọng điệu khó chịu: “Nhóc con, thấy em gái tao chưa?”

Ôn Cảnh Sơ nửa cười nửa không liếc tôi một cái.

Tim tôi lập tức treo lơ lửng nơi cổ họng.

Tôi cẩn thận kéo vạt áo blouse trắng của anh, như van nài mà giật giật.

Giây sau, nghe Ôn Cảnh Sơ khẽ cười: “Không thấy.”

Anh quá giỏi dùng giọng điệu như vậy để chọc cho anh trai tôi tức đến nhảy dựng.

Tôi đang định thở phào thì đột nhiên anh trai tôi nhạy bén phát hiện manh mối từ sự thay đổi của ánh sáng.

Anh ấy kéo dài giọng cười nhạo: “Trốn người dưới gầm bàn à, được đấy, chơi cũng hoa mỹ ghê nhỉ.”

Tôi căng thẳng, ôm chặt hơn.

Ôn Cảnh Sơ thản nhiên đáp: “Bạn gái, thì sao?”

“Ồ, còn bạn gái cơ à? Tổ mộ nhà cô nào bị người ta đào lên rồi mới dính phải cậu vậy?”

Nói xong tự mình cười ha hả.

Ôn Cảnh Sơ khẽ mỉm cười, giọng càng thêm dịu dàng: “Ừ, đúng là thảm thật.”

2

Anh trai tôi đi rồi.

Tôi sợ đến hai chân mềm nhũn, hồi lâu vẫn không động đậy.

“Thích trốn trong đó lắm à?”

Ôn Cảnh Sơ nhàn nhạt hỏi tôi.

Lúc này tôi mới chú ý đến vị trí xấu hổ của mình, vội cúi đầu chui ra khỏi gầm bàn, mặt đỏ như bánh hồng sấy.

“Xin lỗi nhé, làm phiền anh rồi.”

Trong ánh nhìn nhạt nhẽo của Ôn Cảnh Sơ ẩn giấu sắc bén, “Lần sau đừng trốn ở đây.”

“Thế trốn ở đâu?”

Ôn Cảnh Sơ nghẹn lời, nhắm mắt lại, nghiêm túc nhìn tôi: “Anh và em không thể nào, hiểu chưa?”

Anh kẹp cây bút máy, khẽ gõ trên mặt bàn, “Anh không phải người tốt, vì vậy, tránh xa anh một chút.”

Khi bước ra khỏi phòng làm việc, tôi va phải một người phụ nữ.

“Nguyên Nguyên?”

Hứa Vi Vi mặc áo blouse trắng, mỉm cười nhìn tôi, “Em cũng đến tìm Cảnh Sơ à?”

Tôi nghẹn lại, gật đầu.

Cô ấy là bạn học của Ôn Cảnh Sơ, sau khi tốt nghiệp thì vào cùng một bệnh viện với anh.

Quan hệ khá thân thiết.

Người rất ưu tú, cũng có nhiều chủ đề chung với anh.

Tôi nhường đường, lắp bắp, “Chị Vi Vi, em đi trước…”

Nói xong không đợi cô ấy phản ứng đã chạy mất.

Phía sau truyền đến giọng nói vui vẻ của Hứa Vi Vi, “Cảnh Sơ, cùng đi ăn trưa nhé?”

Tôi hiểu mình hết hy vọng rồi.

Tối hôm đó về nhà, tôi rủ chị em thân đi uống rượu.

Càng uống càng say.

“Cậu nói xem vì sao anh ấy không thích mình?”

Bạn thân đỡ tôi mềm nhũn như một bãi bùn, “Cậu cũng không nhìn xem anh cậu đức hạnh thế nào, anh ta mà thích cậu mới lạ.”

Có lẽ thấy tôi thực sự đau khổ, cô ấy bày cho tôi một kế.

“Cậu đăng một cái vòng bạn bè, thăm dò thử xem, nếu không có phản ứng thì dứt khoát bye luôn.”

Tôi như nắm được cọng rơm cứu mạng, đưa điện thoại cho cô ấy, “Cứu mình với.”

Bạn thân cầm lấy, cúi đầu loay hoay một hồi rồi ném lại cho tôi, “Xong rồi, chờ đi.”

Tôi mở vòng bạn bè ra xem.

“Cầu cứu các đại lão, mang thai rồi phải làm sao?”

Bên dưới đính kèm một tấm ảnh que thử thai, chỉ mình anh ấy thấy.

……

Tôi u ám ngẩng đầu, nghiến răng ken két: “Mình với anh ta chưa từng làm chuyện gì vượt giới hạn…”

Biểu cảm bạn thân trống rỗng, “À, cậu không nói sớm…”

Tôi như bị sét đánh ngang tai, lần này xong đời thật rồi…

Chuông điện thoại rung lên.

Trên màn hình hiện ra cái tên “Ôn Cảnh Sơ”.

Bạn thân mừng rỡ, “Thấy chưa, đến rồi đến rồi!”

Tôi dè dặt bắt máy, thiếu tự tin nói: “Alo…”

“Đứa bé là của ai?”

Giọng Ôn Cảnh Sơ hiếm khi lạnh lẽo đến vậy.

Lưng tôi nổi da gà, lắp bắp: “Liên quan gì đến anh?”

Đúng lúc đó bên cạnh có một gã tóc vàng ngồi xuống, cười cợt hỏi:

“Chị ơi, không có ai đi cùng à? Mời chị một ly nhé?”

Đầu dây bên kia im lặng một chút, hỏi: “Ở đâu?”

Bạn thân trả lời trong một giây, “Số 48 phố Nam Kinh, quán bar Yên Hỏa.”

Bên kia đến cả động tác cúp máy cũng mang theo lửa giận.

Tôi ngơ ngác, “Chuyện gì vậy?”

Sao anh ấy trông còn tức hơn cả anh trai tôi?

3

Đêm cuối cùng của cuối tuần, tôi như học sinh tiểu học, bị Ôn Cảnh Sơ kéo ra khỏi quán bar.

Tôi uống chút rượu, đi đứng loạng choạng.

Ôm lấy cánh tay Ôn Cảnh Sơ, “Anh ơi… thích… thích anh…”

Toàn thân anh toát ra hơi lạnh.

Không nói một lời.

Từ góc nhìn của tôi, chỉ thấy đường viền hàm căng chặt.

Anh kéo theo tôi như một bãi bùn nhão, đi qua góc phố, đến dưới lầu nhà tôi.

Đột nhiên, anh trai tôi đẩy cửa bước ra, trợn mắt quát, “Bỏ em gái tôi ra.”

Bước chân Ôn Cảnh Sơ khựng lại, ánh mắt lạnh lẽo như dao, “Cút.”

Anh trai tôi nổi giận, xông tới túm cổ áo Ôn Cảnh Sơ,

“Thái độ gì đấy? Tôi có nói anh đừng đụng vào em gái tôi chưa?”

Tôi loạng choạng kéo tay anh ấy, bị anh trai hất ra, người xoay một vòng, đập vào cột đèn đường.

Phát ra một tiếng “Bốp!” thật lớn.

Mười phút sau đó, trán tôi đội một cục u to, ngồi ở ghế sau xe Ôn Cảnh Sơ, ôm túi nilon nôn thốc nôn tháo.

“Anh ơi… lái chậm thôi… ọe…”

Anh trai tôi mặt lạnh ngồi ở ghế phụ lái.

Ôn Cảnh Sơ im lặng lái xe về phía bệnh viện.

Chắc tôi bị chấn động não rồi, trời đất quay cuồng.

Nửa đêm, tôi bị Ôn Cảnh Sơ đưa vào phòng cấp cứu.

Bác sĩ khoa cấp cứu nhìn Ôn Cảnh Sơ một cái, cười tươi rói, “Ôi chà, thầy Ôn, đưa bạn gái đến khám bệnh à?”

Môi mỏng của Ôn Cảnh Sơ mím chặt, nói năng rõ ràng mạch lạc,

“Cô ấy uống rượu, trên đường đến đây đầu đập vào cột điện, phiền anh mở giấy chỉ định kiểm tra, tôi dẫn cô ấy đi kiểm tra.”

Tôi lảo đảo nắm lấy cánh tay anh, chỉ thấy anh thật cao.

Phía sau đột nhiên vang lên giọng anh trai tôi.

U ám, như ác quỷ bò ra từ địa ngục.

“Đường Nguyên Nguyên, ba đứa bé là ai?”

Tôi giật mình, tỉnh rượu hơn nửa, quay đầu đối diện với gương mặt âm trầm của anh trai, cùng chiếc điện thoại đã mở khóa trong tay anh.

Điện thoại tôi trước nay không đặt mật khẩu.

Dòng trạng thái vòng bạn bè chỉ mình Ôn Cảnh Sơ thấy kia, đã cho anh trai tôi một cú bạo kích.

Tôi lập tức phản bác, “Không phải, em không có mang thai—”

Ai ngờ giây tiếp theo, anh trai tôi đột nhiên chĩa mũi nhọn về phía Ôn Cảnh Sơ.

Như một con chó thua trận, xắn tay áo, tung một cú đấm tới, “Mẹ nó, cậu ngủ với em gái tôi?”

Tất cả mọi người xung quanh đều ngây người.

Hai vị này là sinh viên xuất sắc nổi tiếng của bệnh viện.

Ai mà không thích xem sinh viên xuất sắc đánh nhau chứ?

Mặt Ôn Cảnh Sơ bị đánh lệch sang một bên, trên làn da trắng nhanh chóng hiện lên dấu vết nắm đấm.

Anh tựa vào bàn khám, khẽ hít một tiếng, đột nhiên cười lạnh.

Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm không lành.

Chỉ thấy Ôn Cảnh Sơ vốn luôn lạnh nhạt với tôi, đột nhiên nắm lấy tay tôi, kéo qua ôm vào lòng.

Từ trên cao nhìn xuống anh trai tôi, chậm rãi nói: “Đứa bé là của tôi, anh có ý kiến?”

4

Vì bị chấn động não, tôi được chuyển vào khoa Ngoại Thần kinh nơi Ôn Cảnh Sơ công tác.

Khi y tá sắp xếp nhập viện, vẻ mặt đầy hóng chuyện hỏi tôi: “Cô và bác sĩ Ôn có quan hệ gì vậy?”

Tôi nghĩ một chút, dũng cảm trả lời: “Tôi đang theo đuổi anh ấy.”

“Thế thì cạnh tranh lớn lắm đấy nhé, ở bệnh viện chúng ta có khối mỹ nhân nhòm ngó bác sĩ Ôn, nhất là bác sĩ Hứa mới chuyển đến khoa Nội Thần kinh năm nay.”

Hứa Vi Vi sao?

Tôi thất vọng cúi đầu.

Anh trai tôi ra vẻ ông cụ non cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi: “Tôi là người nhà của cô ấy, đây là cách liên lạc của tôi.”

Mắt y tá sáng lên, “Anh là thầy Đường của khoa Ngoại Tim mạch phải không?”

Anh trai tôi trời sinh có một đôi mắt đào hoa, trừ cái tính chó cũng ghét ra thì bề ngoài vẫn tạm ổn.

Khi Ôn Cảnh Sơ từ phòng làm việc bước ra, anh trai tôi đang thân thiện trò chuyện với người khác.

Anh đứng lại cách đó không xa, “Người không phận sự cấm vào, ra ngoài.”

Anh trai tôi nghiêng đầu, dáng vẻ lêu lổng, lộ ra một nụ cười mỉa mai, “Bố đây là nhân viên bệnh viện, anh bớt quản.”

Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Ôn Cảnh Sơ bình thản bước tới.

Trước ánh nhìn dữ tợn của anh trai tôi, anh nâng cằm tôi lên, vừa kiểm tra vết thương ngoài da vừa nói: “Gọi bảo vệ, mời bác sĩ Đường ra ngoài.”

Ở địa bàn của mình, Ôn Cảnh Sơ vẫn có quyền lên tiếng.

Anh trai tôi bị chú bảo vệ kéo đi suốt dọc hành lang, vừa đi vừa gào: “Ôn Cảnh Sơ, cậu thử đụng vào nó một cái xem!”

Ôn Cảnh Sơ cười hiền lành, “Yên tâm, tôi sẽ thay anh —— chăm sóc em gái thật tốt.”

Phòng bệnh ồn ào cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Tôi có chút lúng túng.

Ôn Cảnh Sơ liếc tôi một cái, nói: “Theo tôi.”

“Ồ…”

Similar Posts

  • Người Mẹ Vĩ Đại Đóng Vai Ác

    Vào năm tôi bị liệt, chồng tôi không do dự cuốn sạch toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà rồi bỏ trốn.

    Trước khi đi, anh ta lạnh lùng hỏi con trai và con gái: “Muốn theo ai?”

    Con trai không chần chừ chọn đi theo anh ta.

    Chỉ có con gái, nhỏ giọng nói: “Con ở lại với mẹ.”

    Tôi nằm liệt giường suốt mười hai năm, con bé cũng chăm sóc tôi trọn mười hai năm trời.

    Dù sau này có lấy chồng, nó vẫn nhất quyết đưa tôi theo bên mình.

  • Một Kiếp Phù Sinh

    Năm thứ ba sau khi hòa ly với Trấn Bắc Hầu.

    Chúng ta tình cờ gặp lại nhau trước tiệm son phấn.

    Chàng đang cùng người kế thất đang mang thai chọn trâm ngọc, còn ta thì vừa bước xuống kiệu để tránh cơn mưa xuân bất chợt.

    Một thoáng ngỡ ngàng, rồi chúng ta vẫn theo lễ nghi mà chào hỏi.

    Chàng khom người thăm hỏi:

    “Điện hạ những năm qua, long thể vẫn an khang chứ?”

    Ta nhàn nhạt liếc chàng một cái:

    “Bản cung không sao, đa tạ Tĩnh Bắc Hầu quan tâm.”

    Mưa đã dần ngớt, cả hai người rời đi mỗi người một ngả.

    Chàng lại bất chợt dừng bước, nhẹ giọng nói:

    “Điện hạ… dường như không còn giống như xưa.”

    Nghe vậy, ta chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

    Có gì khác đâu?

    Chỉ là, tóc xanh đã hóa tuyết bạc, si tình cũng tan thành tro bụi.

  • Lời Thì Thầm Của Cây Cỏ

    Tôi nghe thấy cây phát tài đang thở dài.

    “Haizz, khát chết mất… cô gái này thật nhẫn tâm, nửa tháng rồi không cho tôi lấy một giọt nước…”

    Giọng nói khàn khàn, chậm rãi, như một ông già yếu ớt không còn hơi sức.

    Tôi đang cầm cốc nước thì tay khựng lại giữa không trung, lập tức quay ngoắt đầu nhìn về phía góc phòng — nơi cây phát tài đang rũ rượi, cụp lá héo hon.

    Ai đang nói vậy?

    Trong văn phòng chỉ có tôi và chị Vương. Chị đang trợn mắt nhìn màn hình máy tính, gõ bàn phím chan chát, miệng mắng như tát nước, đang cãi tay đôi với khách hàng, rõ ràng không rảnh mà chơi trò nói bụng với tôi.

    “Nhìn cái gì mà nhìn?” Chị Vương cảm nhận được ánh mắt tôi, cau có liếc sang, “Lâm Tiểu Mãn, sửa xong phương án chưa? Gửi mail cho tôi! Chiều nay khách cần rồi đấy!”

    “Xong ngay, xong ngay!” Tôi rụt cổ lại, vội đặt cốc nước xuống, tay bắt đầu gõ bàn phím nhanh như bay.

    Nhưng tiếng nói đó lại vang lên.

    “Nước… cho tôi nước… lá tôi sắp quăn lại rồi… cứ thế này nữa, tôi sắp phải gặp bà cố rồi…”

    Lần này nghe rõ mồn một, đúng là vọng ra từ chỗ cây phát tài!

  • Đêm Rằm Tháng Bảy

    Ngày rằm tháng Bảy âm lịch, nửa đêm trong nhà bỗng thoang thoảng mùi hương khói làm tôi tỉnh giấc.

    Mở mắt ra, một cái bóng đen sì sì đứng bên giường tôi, cười một cách kỳ quái.

    Tôi hoảng hốt, mới nhận ra đó là chồng tôi sau khi đi câu đêm trở về, đang khoe chiến tích đầy vẻ đắc ý.

    Tôi mắng anh ta trẻ con, chẳng đáng tin chút nào, còn la lên đòi ly hôn.

    Thế mà anh ta mặt dày không biết xấu hổ, cứ đi theo tôi cười ngu, làm sàn nhà ướt sũng và tanh lòm.

    Lúc này điện thoại tôi đổ chuông, là bạn thân của chồng gọi tới, báo cho tôi một tin dữ.

    “Chị dâu, Chu Dịch rớt xuống nước chết đuối rồi!”

    Tôi sững người một lúc, cảm giác có luồng hơi nước ẩm ướt áp sát từ phía sau.

    Mùi tanh nồng xộc vào mũi tôi, lẫn cả mùi nhang khói.

    “Tiểu Tuyết, khuya rồi ai còn gọi cho em vậy?”

    Điện thoại vẫn chưa ngắt, Trần Diễn ở đầu dây bên kia cuống quýt, chỉ lặp đi lặp lại một câu.

    “Chị dâu, Chu Dịch đi câu đêm bị rớt xuống nước, đến giờ vẫn chưa thấy xác, chắc là lành ít dữ nhiều…”

    Tôi rùng mình nổi da gà.

    Theo phản xạ nhìn xuống chân Chu Dịch, nước không ngừng nhỏ xuống từ người anh ta, thấm ướt cả sàn gỗ, để lại dấu nước rõ ràng.

    Còn có một mùi tanh rất nặng.

    “Không có ai cả, là chuyện công việc, không quan trọng lắm.”

    Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh nói, nhưng tay thì run rẩy giấu sau lưng.

    “Vậy thì tốt.”

    Chu Dịch thở phào nhẹ nhõm, vừa thu dây câu vừa lẩm bẩm kể chuyện đêm nay.

    “Em nhất định đừng nghe điện thoại của Trần Diễn.”

    “Tại sao? Hai người cãi nhau à? Tối nay anh chẳng phải hẹn Trần Diễn đi câu đêm sao?”

  • Từ Hôn Đổi Phu Quân

    Ngày vị hôn phu của ta bị tịch gia, cha ta cuống cuồng đòi từ hôn.

    Ta còn đang do dự, trước mắt đã bỗng hiện lên từng hàng chữ:

    【Từ đi! Từ hôn xong thì thanh danh cũng thối luôn, cuối cùng chỉ có thể gả cho lão hầu gia biến thái làm kế thất, đúng là đáng đời quá mà!】

    【Ha ha ha, nữ phụ không ngờ đúng không? Chuyện tịch gia này chẳng qua chỉ là nam chính đang diễn kịch thôi! Chàng mượn cớ bị biếm để ra biên quan điều tra án, chưa đầy nửa năm đã trở về, còn thăng liền ba cấp nữa cơ!】

    【Hừ! Con nữ phụ mắt chó coi người thấp này còn muốn mặt dày bám lấy nam chính, cầu nam chính cứu nàng thoát biển khổ, làm thiếp cũng cam lòng, ta phi! Nằm mơ à!】

    【May mà nam chính nhà ta là chiến thần thuần ái, chỉ yêu nữ chính bé bỏng luôn một lòng không rời không bỏ chàng. Còn nữ phụ độc ác ấy à, bị lão hầu gia biến thái bắt về hành hạ, chưa đầy ba ngày đã nhảy giếng chết rồi!】

    Trong lòng ta dậy lên sóng to gió lớn.

    Nếu đã vậy —

    Hôn, ta phải từ.

    Danh tiếng tốt, phu quân tốt, ta càng phải có!

  • Vợ Yêu, Anh Biết Lỗi Rồi

    Mang thai ba tháng, tôi gặp tai nạn máy bay thảm khốc.

    Khoảnh khắc sinh tử cận kề, chồng tôi – cơ trưởng Kỷ Hữu An – đã điều khiển máy bay hạ cánh khẩn cấp.

    Tôi sống sót, bò ra khỏi đống đổ nát, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng chồng mình.

    Nhưng điều tôi nhận được lại là tin anh ấy đã thi thể không còn, đến một mảnh vải cũng chẳng tìm thấy.

    Ngoài tôi ra, chỉ có em trai song sinh của anh và cô em dâu Dư Mạn Mạn là còn sống.

    Tôi như phát điên, điên cuồng tìm kiếm tung tích chồng.

    Cho đến năm tháng sau, tôi tình cờ nghe được em chồng say rượu cãi nhau với bạn:

    “Mạn Mạn đột nhiên mất chồng, còn đang mang thai, lẽ nào tôi có thể bỏ mặc cô ấy?”

    “Ban đầu là mẹ của Mạnh Vãn bỏ thuốc tôi, ép tôi cưới cô ấy. Bao năm nay trong lòng tôi vẫn luôn thấy không cam tâm. Chi bằng nhân cơ hội này bù đắp tiếc nuối, đợi đến khi con của Mạn Mạn chào đời rồi quay lại cuộc sống bình thường cũng chưa muộn.”

    Thì ra, cái người mà tôi vẫn gọi là “em chồng” bao lâu nay, chính là chồng tôi – Kỷ Hữu An – người mà tôi đã khổ sở tìm kiếm suốt bao tháng trời.

    Tim tôi như chết lặng.

    Tôi ném thẳng “di ảnh” của anh vào thùng rác.

    Gọi điện cho ba mẹ:

    “Tìm không ra Kỷ Hữu An thì khỏi tìm nữa, trực tiếp xóa hộ khẩu cho anh ta đi. Con tái giá.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *