Này, đừng gọi anh là ca ca, gọi là ông xã!

Này, đừng gọi anh là ca ca, gọi là ông xã!

Sau khi biết tôi bị một anh streamer từ chối, mẹ tôi không nói không rằng, “chốt đơn” luôn bố của ảnh, rồi xách tôi dọn thẳng vào nhà họ.

Trên bàn ăn, tôi không ngừng đá chân mẹ dưới gầm bàn, ra hiệu bà nói vài câu mở lời hộ tôi.

Nhưng từ đầu tới cuối bà không mở miệng nửa lời, lại còn lườm tôi một cái như thể tôi là đứa con vô dụng nhất thế gian.

Về đến phòng, tôi giãy đùng đùng trách mẹ. Mẹ tái mặt bảo:

“Mày đá mẹ lúc nào chứ? Mẹ đá mày suốt 20 phút mà mày cũng không thèm phản ứng!”

Chụp ảnh gia đình, mẹ tôi còn ghì đầu chúng tôi lại, bắt ôm nhau, hôn má nhau:

“Là anh em thì phải thân thiết, hiểu không!”

1.

Sau kỳ thi đại học, cuối cùng tôi cũng giành được quyền sử dụng các thiết bị điện trong nhà, bắt đầu những ngày cày điện thoại xem livestream không ngừng nghỉ.

Cho đến khi một nam streamer mảnh khảnh, tóc bạch kim, tay xăm kín, xuất hiện trước mắt tôi – đẹp đến mức tôi chảy máu mũi tại chỗ.

Tôi kiên trì quấy rối anh ta mấy tuần liền, cuối cùng anh cũng chịu không nổi mà gửi tin nhắn riêng cho tôi.

Sau khi lằng nhằng xin được WeChat của anh, tôi bắt đầu thả thính theo phong cách “quê mùa lãng mạn”:

Tôi: “Anh bận suốt ngày, giỏi thật đó!”

“Anh làm được bao nhiêu chuyện, còn em thì… ngoài việc nhớ anh ra thì chẳng còn gì khác ~”

Anh: “……”

Tôi: “Sao anh không trả lời em?”

“Anh thật nhẫn tâm >-<”

Anh: “Cái ‘lớn hơn nhỏ hơn’ kia là gì?”

Tôi tức giận. Đây mà là đại ca cool ngầu tóc trắng của tôi sao? Rõ ràng là một ông chú bảo thủ!

Tôi nuốt giận, gửi đoạn cuối cùng với chút hi vọng cuối:

“Vì em đang làm nũng với anh mà!”

“Mình yêu qua mạng được không, anh?”

“Em vừa thi đại học xong, đã đủ tuổi rồi~”

Không ngờ… gửi xong tin nhắn đó, anh biến mất như chưa từng tồn tại.

Tôi tức muốn chết, bật chế độ im lặng, rồi bỏ chế độ đó, rồi chặn, rồi gỡ chặn – anh vẫn chẳng nói một lời.

Đến khi tôi lấy hết can đảm nhắn lại, thì phát hiện mình đã bị anh xóa kết bạn.

Tôi tức đến mức ôm đầu chạy quanh nhà, gào khóc thảm thiết, lấy đầu đ ậ p vào tường như trâu húc mả, rồi mở tủ lạnh lôi ra bịch mì kiềm…quấn quanh cổ định “tự vẫn”.

Mẹ tôi bị tiếng khóc đánh thức, xỏ dép chạy đến.

Tôi mặt không cảm xúc, quấn đầu còn lại của gói mì vào chân bà.

Bà trừng mắt: “Gì đấy? Mày tính dùng chân mẹ mày để treo cổ à?”

Tôi gào lên:

“ Mẹ ơiii, con thất tình rồi!”

Sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, mẹ tôi trợn mắt, tát nhẹ lên đầu tôi một cái:

“ Mất mặt! Mày thực sự thích nó?”

Tôi gật đầu lia lịa:

“Dạ đúng!”

Mẹ tôi đập tay một cái:

“ Được! Mẹ sẽ đi tìm lại chồng cho mày!”

Lưu ý: mẹ tôi là fan cuồng truyện tổng tài bá đạo.

Từ bé đến lớn, chỉ cần tôi nói chuyện hơi thân với đứa con trai nào, chưa kịp yêu đương gì, bà đã ghép cặp tôi với người ta rồi.

Đến khi đối phương sợ quá mà biến mất, bà mới “hồi phục nhân cách”.

Cũng vì vậy mà tôi không dám yêu sớm – sợ lắm.

Sau kỳ thi đại học, mẹ tôi bắt đầu thể hiện sự quan tâm với tương lai tình cảm của tôi như nấm mọc sau mưa.

Khi tôi còn đang chìm trong nỗi đau thất tình và bị phũ không một lời từ chối…

Ầm!

Mẹ tôi đá bay cửa phòng, lôi tôi dậy:

“ Con yêu! Mẹ vừa tìm được cho con một người cha dượng! Mình đến nhà ông ấy ngay!”

Tôi : “ …?”

“ Con trai ông ấy đảm bảo con sẽ thích! Đến đó nhìn là biết!”

Thế là mẹ tôi chẳng thèm mang đồ đạc gì, xách tôi đi gặp “nhà chồng mới”.

2.

Ngay khi nhìn thấy cha dượng mới, tôi giơ ngón cái sau lưng cho mẹ.

Quả nhiên, Ferrari dù có cũ vẫn là Ferrari.

Ông chú này vừa chín chắn vừa đẹp trai, không chê vào đâu được.

Mẹ tôi kéo tôi vào nhà, đẩy tôi đến trước mặt ông ấy:

“Con yêu, sau này đây là cha dượng của con.”

Ông ấy dịu dàng cười với tôi:

“Con là Ôn Tinh đúng không? Chú họ Cố.

Con cứ gọi là chú Cố nhé.

Chú còn có một cậu con trai, hơn con 5 tuổi.”

Ngay sau đó, chú Cố gọi lớn vào nhà.

Một người đàn ông tóc trắng, xăm tay, đeo tạp dề… thong thả bước ra từ bếp.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, chú Cố đã giới thiệu:

“Đây là con trai chú – Cố Dư Xuyên.”

Mẹ tôi ở sau đẩy lưng tôi:

“Ngốc à? Còn đơ ra đó làm gì? Mau gọi anh đi!”

Tôi cắn môi, khẽ khàng gọi:

“ Anh…”

“Ừm” – Anh ấy gật đầu, nhìn tôi: “Chào em, em gái.”

Rồi quay lại vào bếp.

Chú Cố có phần ngại ngùng:

“Dư Xuyên nấu ăn ngon lắm. Nghe nói hai mẹ con đến nên nó đòi tự tay nấu.

Tính nó hơi trầm, nhưng quen rồi sẽ thấy tốt lắm.”

Mẹ tôi cười toe toét.

“Tôi biết thừa, bà đã ‘tự đẩy mình vào hố CP’ rồi.”

Bữa tối, chú Cố phải rời đi vì việc công ty.

Ngay khi ông ấy đi, bầu không khí bàn ăn lập tức đóng băng.

Tôi đá chân mẹ liên tục dưới gầm bàn, ra hiệu bà mau lên tiếng xã giao chút đi.

Nhưng mẹ tôi chỉ chăm chăm gắp thức ăn cho tôi, không hé một câu.

“Khụ…”

Tôi nhìn thấy Cố Dư Xuyên đỏ mặt, ngẩng đầu khỏi bát cơm, ánh mắt có chút kỳ lạ.

“Sao vậy?”– Tôi cảnh giác.

Chẳng lẽ anh ấy phát hiện tôi và mẹ đang âm thầm trao đổi tín hiệu?

Tôi nhìn anh, căng thẳng.

Anh đứng dậy, mở tủ lạnh lấy chai nước lạnh, mãi sau mới nói:

“ Không… không sao…

Ăn nhanh quá, nghẹn thôi.”

Tôi quay sang mẹ, bà nhướng mày nhìn tôi đầy ẩn ý.

Tôi cố gắng hiểu tín hiệu bà đưa – tiếc là không đúng tần số.

Ăn xong, Cố Dư Xuyên dọn bát đĩa mang vào bồn rửa:

“Cô ơi, không cần rửa đâu ạ. Mai có người giúp việc đến dọn.”

Mẹ tôi gật đầu, sau đó quay sang trừng tôi mấy cái đầy thất vọng.

Đợi anh ấy về phòng, tôi mới dám nhìn mẹ.

Bà kéo tôi vào phòng, đấm đầu tôi:

“Ngốc quá đi! Đồ đầu đất!

Người ta nghẹn mà mày không biết đưa khăn, đưa nước hả?”

“Chỉ biết hỏi ‘Sao vậy? Sao vậy?’ hả?”

Vừa nghe vậy, tôi cũng tức giận bật lại:

“Gọi là không biết hả?

Con đá mẹ dưới bàn cả buổi trời, mẹ không biết đỡ lời cho vui cửa vui nhà à? Cơm ăn muốn nghẹn chết luôn đó!

Mẹ tôi tái mặt:

“Gì cơ? Con đá mẹ hả?”

“Thế… thế mẹ đá nhầm ai rồi?”

Sau khi hai mẹ con hồi tưởng lại quá trình “đá chân truyền tin”, mẹ tôi ôm đầu ngồi phịch xuống giường, bất lực lẩm bẩm:

“ Toang rồi, hai mẹ con mình đá nhầm người rồi.”

“Tối nay Ferrari mà về, thằng nhóc kia liệu có méc ba nó không nhỉ?”

Thế là hai mẹ con tôi hồi hộp như sắp lên đoạn đầu đài, nơm nớp lo sợ.

Cho đến sáng hôm sau, mẹ tôi bước ra từ phòng Ferrari với gương mặt hồng hào rạng rỡ, còn giơ tay ra hiệu “ổn rồi, yên tâm đi con gái”.

Tôi lúc này mới thở phào, mặt mũi cũng đỡ nhăn lại.

Lúc ăn sáng, không thấy Cố Dư Xuyên đâu.

Mẹ tôi lập tức tỏ ra tinh tế:

“ Tinh Tinh, con lên gọi anh đi.”

Chú Cố vội ngăn lại:

“Thằng nhóc đó tối nào cũng livestream tới khuya, sáng với trưa khỏi chờ, nó dậy muộn quen rồi, đói thì tự ăn.

Mẹ tôi tranh thủ lúc chú không nhìn, ghé sát tôi, mấp máy môi tạo hình khẩu âm:

【Ngủ thất thường thế này, tám phần là thận yếu đấy con ạ.】

3.

Thế là tôi và mẹ cứ thế… chính thức dọn vào nhà của Cố Dư Xuyên ở.

Trong khoảng thời gian đó, anh ta lúc nào cũng cư xử lịch sự, nhã nhặn với hai mẹ con tôi.

Nhưng khổ cái, mỗi lần tôi vừa mở miệng nói chuyện với ảnh là mẹ tôi lại ngồi bên cạnh cười tủm tỉm như xem phim truyền hình.

Bị nhìn đến phát ngại, tôi chẳng nói được gì nữa.

Cho đến một ngày nọ, trong bữa cơm, mẹ tôi đột nhiên tuyên bố:

“Dư Xuyên à, mẹ với ba con quyết định đi hưởng tuần trăng mật.

Ngày mai đi luôn nha. Em gái con nhờ con trông hộ, được không?”

Cố Dư Xuyên chỉ gật đầu nhẹ, không biểu lộ cảm xúc gì.

Còn tôi thì mở to mắt nhìn mẹ như thể không nhận ra bà nữa:

“Mẹ định bỏ rơi con thế à?!

Trời ơi mẹ ơi, quá bất nghĩa luôn đó!”

Mẹ tôi đẩy tôi ra, mặt tỉnh bơ:

“Biến đi, đừng làm phiền mẹ yêu đương!

Dư Xuyên là trai ngoan chính hiệu, để con ở nhà với nó mẹ yên tâm lắm rồi!”

Từ sau cái lần chú Cố dắt mẹ tôi đi ngắm drone show rồi pháo hoa bên bờ sông, bà coi như quên luôn là mình có con gái.

Tôi tức quá, đóng sập cửa nhốt mình trong phòng.

Tưởng đâu mẹ sẽ vào dỗ dành hay ít nhất là đưa vài kế sách chốt đơn crush, ai ngờ…

Bà lợi dụng lúc tôi đang tự kỷ mà đổi vé máy bay, lẳng lặng kéo chú Cố ra khỏi nhà.

Tôi còn nghe được tiếng bà ré lên ngoài cửa:

“Tranh thủ nó đang không bám lấy tui, tụi mình đi nhanh! Không thì nó khóc lóc níu kéo lại thì mệt!

Dư Xuyên, con chưa có số em gái con đúng không? Lát nữa hai đứa add WeChat đi nhé!”

Similar Posts

  • Giang Nam Tam Niênchương 6 Giang Nam Tam Niên

    VĂN ÁN

    Ta là Trưởng công chúa đương triều.

    Vì tiểu hoàng đế, ta ẩn danh ở Giang Nam suốt ba năm, âm thầm điều tra muối thuế, quét sạch nghịch đảng.

    Một sáng công thành, ta lập tức hồi kinh, chưa kịp vào cung bái kiến thánh thượng, liền vội đến Vĩ Viễn hầu phủ, mong đoàn tụ cùng người thân đã xa cách bấy lâu.

    Không ngờ vừa tới cửa, lại bắt gặp cảnh hầu phủ đang đuổi bán một nô tỳ hạ tiện.

    Nghe nói nàng ta trộm đi trang sức vô giá của tiểu thư hầu phủ, lại còn bị bắt quả tang.

    “Đây là phụng trâm do Hoàng thượng ban cho mẫu thân ta, trước khi qua đời, mẫu thân cố ý để lại cho ta. Ngươi dám cả gan đánh cắp ư!”

    “Bà mối, mang ả bán đến chốn bẩn thỉu nhất cho ta!”

    Lời vừa dứt, một tỳ nữ áo quần rách nát bị lôi ra ngoài cửa lớn, toàn thân chi chít vết bầm, giữa trời đông giá rét ngay cả giày tất cũng không có.

    Nàng nắm chặt vạt váy của vị tiểu thư kia, yếu ớt phân trần:

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Ta không trộm, đây là vật mẫu thân ta để lại.”

    Thị tỳ thân cận của tiểu thư liền giáng một cái tát như trời giáng:

    “Mẫu thân ngươi chẳng qua chỉ là kẻ hốt phân, còn dám nói đây là di vật sao? Ngươi trộm phụng trâm của Thanh Hà quận chúa, nay lại định nhận cả mẫu thân của quận chúa là mẹ ngươi chắc?”

    “Bên người quận chúa chúng ta sao có thể chứa thứ tiện tỳ như ngươi!”

    Ta lặng người, Thanh Hà quận chúa kia vốn là con gái ta, Phó Minh Châu!

    Vậy nữ tử đang che mặt trước mắt này rốt cuộc là ai?

  • Trọng Sinh Rồi, Chàng Vẫn Không Chọn Ta

    Ta và Lục Trì Chu ân ái suốt một đời.

    Cùng nhau nương tựa nhiều năm, gây dựng nên cơ nghiệp to lớn.

    Nhưng có một chuyện, ta đã giấu hắn nửa đời người.

    Năm ấy trong yến tiệc thưởng hoa, người hắn vừa gặp đã đem lòng yêu không phải ta, mà là muội muội ruột của ta.

    Trước lúc lâm chung, ta đem sự thật nói ra, ánh mắt đầy mong đợi:

    “Nếu có thể làm lại từ đầu, chàng còn cưới ta không?”

    Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt ta đang thoi thóp. Hắn trầm mặc hồi lâu, rồi mới đáp:

    “Có.”

    Ta mãn nguyện, an nhiên nhắm mắt.

    Khi mở mắt lần nữa, ta thật sự quay về năm đến tuổi nghị thân.

    Vì lời hứa một chữ ấy của hắn, ta đợi suốt ba năm, cuối cùng cũng chờ được ngày hắn đến cầu hôn.

    Nhưng rốt cuộc, bà mối lại mang sính lễ đến phòng muội muội ta.

    Thì ra…

    Tình phu thê mấy chục năm, quả thật không thắng nổi một lần liếc mắt kinh hồng năm xưa.

    Ta lau nước mắt, mỉm cười nói với mẫu thân:

    “Xem ra muội muội đã có nơi nương tựa rồi. Xin mẫu thân cũng chọn giúp ta một vị phu quân.”

  • Trái Tim Dự Phòng

    Hai mươi năm trước, khi mới bảy tuổi, Tưởng Niệm đã cứu cha tôi giữa trời tuyết, từ đó trở thành “công chúa nhỏ quý giá nhất” trong gia đình chúng tôi.

    Cơ thể cô ấy yếu ớt, cả nhà đều xoay quanh cô ấy.

    Loại sữa tốt nhất, món canh mẹ tôi tự tay nấu, thậm chí là cái ôm duy nhất của cha tôi – tất cả đều dành cho cô ấy.

    Còn tôi, dù là con ruột, thứ tôi nhận được vĩnh viễn chỉ là một câu:

    “Vũ Tây, nhường cho em gái đi.”

    Tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ nhẫn nhịn như vậy cả đời.

    Cho đến sinh nhật 22 tuổi của tôi, anh trai tôi – Cố Ngôn – từ quân đội vội vã trở về,

    Không phải để mừng sinh nhật tôi, mà là chặn tôi ngay trước cửa phòng.

    Anh ấy lạnh lùng nghiêm nghị, nhìn tôi như thẩm vấn một tội phạm:

    “Tưởng Niệm bị suy thận giai đoạn cuối. Chúng tôi đã kiểm tra, cả nhà chỉ có em là phù hợp để ghép.”

    Anh đưa tôi một tờ giấy đồng ý phẫu thuật:

    “Vũ Tây, đừng để bố mẹ khó xử, cũng đừng để anh phải tự mình ra tay.”

  • Cơn Ác Mộng Của Một Ông Chồng

    Hôm chồng tôi đi team building, tôi lấy chiếc váy mà mình trân quý nhất ra, định ăn diện xinh đẹp để đi cùng anh.

    Còn chưa kịp mặc thì con vừa tròn một tháng tuổi đã tỉnh giấc và khóc ré lên.

    Tôi bế con, pha sữa, rồi lau chỗ bột sữa rơi vãi trên sàn.

    Vừa tháo tã giấy ra thì con lại ị thẳng lên giường…

    Bất lực, tôi đành gọi với ra ngoài cho chồng – lúc đó đang lau xe đạp: “Phó Cẩn Ngôn, anh vào bế con giúp em một chút!”

    Anh không trả lời.

    Mẹ chồng từ trong đi ra, giọng chua ngoa: “Chăm một đứa nhỏ mà cũng cần bao nhiêu người phụ? Cơm cũng chưa nấu, định để tôi chết đói à?!”

    Đợi tôi vừa địu con vừa nấu cơm, dọn dẹp xong xuôi thì Phó Cẩn Ngôn đã đi mất.

    Người tôi rã rời, mệt đến ê ẩm, chẳng còn tâm trạng đi đâu nữa.

    Mở điện thoại ra, tôi thấy anh vừa đăng trạng thái mới.

    Trong ảnh, anh mặc đồ đạp xe khoe chiếc xe đạp mới mua. Một cô gái trẻ mặc váy trắng e thẹn tựa sát vào vai anh.

    Tôi nhận ra ngay, đó chính là chiếc váy tôi luôn nâng niu.

    Nửa đêm, Phó Cẩn Ngôn về nhà, thấy tôi ngồi trên sofa thì ngạc nhiên:”Chưa ngủ à?”

    “Tôi hỏi, tiền mua xe đạp anh lấy ở đâu?”

    Anh hơi mất tự nhiên, ho khẽ một tiếng: “Xe ô tô hồi môn của em, anh bán rồi.”

    Tôi ôm đứa con vừa ru ngủ, khẽ nói: “Phó Cẩn Ngôn, chúng ta ly hôn đi.”

    “Ly hôn?! Chỉ vì anh mua một cái xe đạp thôi sao?” Anh không tin nổi.

    “Đúng. Chỉ vì anh mua cái xe đạp.”

  • Đều Là Người Một Nhà

    Tôi phát hiện số tiền tích góp suốt năm năm qua đã bị vét sạch

    Chồng tôi bình thản nói: “Tiền đưa cho em gái anh mua nhà rồi, đều là người một nhà cả.”

    Giọng điệu anh ta đương nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên.

    Tôi lập tức quay về nhà mẹ đẻ trong đêm, đem căn nhà hồi môn của mình ký gửi cho trung gian.

    Gọi điện cho anh ta: “Đúng, đều là người một nhà, nhà này bán rồi để cưới vợ cho em trai tôi.”

    Anh ta tức đến run cả người.

    Tôi dứt khoát cúp máy, chờ xem anh ta sẽ có phản ứng gì.

  • Em Là Duy Nhất

    Tôi đã thích Lệ Hoài Kinh suốt 10 năm.
     Kết hôn với anh ta theo kiểu liên hôn thương mại được 4 năm.
     Con trai đã 3 tuổi, còn trong bụng tôi giờ cũng đã có một sinh linh được 6 tuần.

    Thế nhưng, người anh ta yêu sâu đậm lại không phải là tôi.

    Tôi từng nghĩ rằng với điều kiện vượt trội của mình, sớm muộn gì cũng khiến trái tim anh ta ấm lên.
     Nhưng hóa ra, đó chỉ là sự tự tin mù quáng.

    Sau khi kết hôn, ngoài chuyện trên giường, anh ta chưa từng thể hiện dù chỉ một chút yêu thương với tôi.

    Anh ta lúc nào cũng lạnh lùng, nghiêm nghị, chẳng mấy khi nói cười.

    Một tháng trước, tôi lấy hết can đảm để đề nghị ly hôn.
     Anh ta chỉ lạnh mặt hỏi: “Vì sao?”
     Tôi đáp: “Không còn yêu nữa.”
     Anh ta tức giận đến mức đập cửa bỏ đi.

    Tôi thật sự không hiểu, tôi đã tốt bụng nhường chỗ cho mối tình khắc cốt ghi tâm của anh ta, vậy anh ta giận gì chứ?

    Về sau, tôi không còn thấy vẻ điềm đạm, tự chủ thường ngày trên gương mặt anh ta nữa.
     Anh ta siết chặt eo tôi, khẽ cắn vào tai tôi và thì thầm:

    “Tô Niệm Niệm, anh chỉ yêu em.”
     “Bốn năm trước, với năng lực của anh – Lệ Hoài Kinh – anh hoàn toàn không cần bất kỳ cuộc liên hôn thương mại nào cả.”
     “Vợ à, gọi một tiếng ‘chồng’ nghe xem nào!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *