Nhiều Năm Sau, Chúng Tôi Gặp Lại Nhau

Nhiều Năm Sau, Chúng Tôi Gặp Lại Nhau

Tôi và Lục Vân Tranh từng có một mối quan hệ không thể công khai.

Anh ta chu cấp cho tôi đi học, còn tôi thì lên giường với anh ta.

Sau đó, anh ta nói muốn kết hôn sinh con.

Thế là đơn phương chấm dứt mối quan hệ này.

Nhiều năm sau gặp lại, tôi đi theo giáo sư đến tìm anh ta kêu gọi đầu tư.

Sau vài vòng rượu, tôi ôm lấy anh ta không buông:

“Giờ tôi mỗi tháng kiếm được ba nghìn, chia cho anh hai nghìn, anh ngủ với tôi được không?”

Mọi người xung quanh lúng túng giải thích:

“Có lẽ tổng giám đốc Lục trông quá giống bạn trai đã mất của cô ấy.”

Mặt anh ta tối sầm như đáy nồi:

“Vậy nên em đi khắp nơi nói tôi chết rồi à?”

1

Giáo sư lại dẫn chúng tôi ra ngoài “hành khất” nữa rồi.

Trên đường đi, ông không ngừng dặn dò:

“Các em, ai uống được thì ráng uống, ai nói được thì ráng nói, phải lanh lợi lên chút cho tôi.”

Sư muội ấm ức than thở:

“Bọn em đâu phải tiếp rượu đâu thầy…”

Nghe nói vị sếp lần này không có học thức gì, hồi xưa lăn lộn ngoài xã hội mà phát tài.

Mấy ông nhà giàu kiểu đó rất mê văn hóa bàn rượu, còn tụi sinh viên như bọn tôi thì ngán nhất mấy thứ này.

“Các em tưởng tôi muốn mất mặt thế này à?

Kinh phí nghiên cứu cạn rồi, tôi lấy gì nuôi các em?

Không kiếm được đầu tư thì chỉ còn cách đưa các em đi làm liên kết đào tạo thôi.”

Cả nhóm lập tức im bặt.

Ai cũng hiểu, thầy Trịnh không dễ dàng gì.

Kinh phí bị cắt, ông còn lo lắng hơn ai hết.

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra.

“Xin lỗi để mọi người chờ lâu, giáo sư Trịnh.”

Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Ngay lập tức, cả phòng xôn xao thì thầm:

“Không phải nói là ông nhà giàu quê mùa sao? Sao lại trẻ và đẹp trai thế?”

“Khí chất này quá đỉnh rồi…”

Tôi sững sờ ngẩng đầu lên.

Năm năm rồi, bất ngờ gặp lại không kịp đề phòng.

Lục Vân Tranh đã thay đổi rất nhiều.

Không còn vẻ ngông nghênh thuở thiếu thời.

Bộ vest cắt may vừa vặn, gọn gàng.

Giữa hàng mày vẫn giữ nét hoang dã năm xưa, nhưng đã trầm lắng và đầy áp lực hơn.

Giáo sư lập tức đứng dậy:

“Tổng giám đốc Lục, ngưỡng mộ đã lâu! Đây là vài đứa học trò chẳng ra gì của tôi.”

Lục Vân Tranh khẽ gật đầu.

Anh ta ngồi vào ghế chính, ánh mắt lãnh đạm quét qua chúng tôi.

Giáo sư liếc mắt ra hiệu.

Cả nhóm đồng loạt đứng dậy mời rượu.

Những sư muội vừa nãy còn chần chừ, giờ ai cũng nhiệt tình hết mức:

“Tổng giám đốc Lục, em kính anh một ly. Anh thật sự tuổi trẻ tài cao!”

“Tổng giám đốc Lục, rất mong được hợp tác cùng anh.”

Tôi rụt người trong góc, cúi đầu càng lúc càng thấp.

“Đây là nghiên cứu sinh tiến sĩ của tôi – Diệp Trăn.”

Giáo sư chỉ đích danh.

“Đừng đứng ngây ra đó. Mau kính tổng giám đốc Lục một ly.”

Tôi cứng đờ đứng dậy, cầm ly rượu lên, không dám nhìn vào mắt anh ta.

“Chào tổng giám đốc Lục.”

Anh ta cứ thế ngồi đó.

Không nâng ly, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Giáo sư vội chữa ngượng:

“Con bé này tính trầm lắm. Ngày thường chỉ biết cắm đầu học, chẳng giỏi ăn nói đâu.”

Ánh mắt Lục Vân Tranh dừng trên mặt tôi, từng chút từng chút nghiền ngẫm.

Một lúc lâu sau, anh ta mới từ tốn nói:

“Thích học là chuyện tốt.”

Giáo sư lập tức đón lời:

“Đúng vậy. Diệp Trăn theo tôi từ thời học thạc sĩ. Năng lực tuyệt đối không có vấn đề gì. Không giấu gì anh, dự án lần này triển vọng rất tốt, chỉ là còn thiếu vốn…”

Ông đưa mắt ra hiệu cho tôi.

Tôi hít sâu một hơi, cắn răng đối diện ánh nhìn của anh ta:

“Tổng giám đốc Lục, dự án của bọn em có dữ liệu rất chắc chắn. Tiềm năng cũng rất rộng mở. Nếu anh đồng ý đầu tư…”

Anh ta khẽ cười khẩy, cắt ngang lời tôi:

“Bạn học Diệp, tôi là thương nhân.

Tôi chỉ quan tâm đến ba chữ – trao đổi lợi ích.”

Bốn chữ “trao đổi lợi ích” như đâm thẳng vào tim tôi.

Đúng vậy. Là trao đổi lợi ích.

Ngày xưa, anh ta chu cấp cho tôi đi học.

Tôi ngủ với anh ta.

Bây giờ, vì tiền, tôi lại tìm đến cầu xin anh ta.

2

Năm mười tám tuổi, mẹ tôi dẫn đứa con riêng như tôi đi tái hôn.

Đó là người chồng thứ mấy của bà, tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.

Người đàn ông đó đối xử với tôi rất tốt.

Ông ta mua quần áo mới cho tôi, cho tôi tiền tiêu vặt, còn hay xoa đầu tôi và mỉm cười.

Tôi suýt nữa đã tưởng rằng, mình cuối cùng cũng có được tình thương của một người cha.

Cho đến một đêm khuya, ông ta lặng lẽ mò lên giường tôi.

Ông ta nói, chỉ cần tôi ngoan ngoãn, sẽ cho tôi tiền, để tôi và mẹ sống cuộc sống tốt đẹp.

Tôi vừa khóc vừa kể cho mẹ nghe.

Thế nhưng bà lại tát tôi một cái.

Bà mắng tôi ăn mặc quá ít, cố tình quyến rũ người ta.

Mắng tôi còn nhỏ mà không biết xấu hổ, đi giành đàn ông với mẹ ruột của mình.

Khoảnh khắc đó, tôi không biết phải làm sao.

Tan học xong, tôi không dám về nhà.

Tiền trong người cũng gần như cạn sạch.

Trước cổng trường có một tiệm net, trọ qua đêm chỉ cần hai mươi tệ.

Ông chủ là một tên đầu gấu, tóc nhuộm vàng chóe, tay xăm kín mít.

Ở đó tụ tập toàn những thanh niên hư hỏng, tràn ngập tiếng gõ bàn phím và mùi thuốc lá.

Tôi đứng ngoài cửa, do dự rất lâu mới dám bước vào.

“Trọ… trọ qua đêm.”

Hắn ngẩng đầu lên, lông mày cao, mắt hẹp dài: “Đủ tuổi chưa đấy?”

Cả người toát ra vẻ lưu manh khiến tôi phát sợ.

Tôi vội vàng lấy chứng minh thư ra.

May mà tháng trước tôi vừa tròn mười tám.

Trong tiệm net có một phòng nhỏ, bên trong có một chiếc máy tính và một cái ghế sofa hẹp.

Tôi đặt cặp xuống, đọc sách, làm bài.

Đói thì ăn nửa cái bánh bao còn lại từ trưa.

Buồn ngủ thì co người lại nằm trên chiếc ghế sofa nhỏ ấy.

Nó rất cứng, đêm đến lại hơi lạnh.

Nhưng đó là chỗ rẻ nhất mà tôi có thể tìm được.

Ít nhất, không ai đến giằng quần áo tôi lúc nửa đêm.

Những ngày sau đó, tôi tan học là đến thẳng chỗ đó.

Cuối cùng, trong một lần đưa chứng minh thư, Lục Vân Tranh bực bội ngẩng đầu lên: “Em là học sinh, không lo học hành, ngày nào cũng chạy đến tiệm net làm gì?”

“Yêu đương qua mạng bị lừa tình lừa tiền, đến lúc đó khóc cũng không ai thương.”

Tôi há miệng, cúi đầu nói nhỏ: “Không cần anh lo…”

Anh ta mắng một câu “M* nó”, rồi không nói thêm gì nữa.

Cho đến một đêm khuya nọ, người trong phòng bên cạnh uống say, đá văng cửa phòng tôi.

“Yo, từ đâu ra cô em xinh xắn thế này? Một mình ngủ lạnh lắm nhỉ, để anh ngủ cùng cho ấm!”

Tôi sợ hãi co người lại trong góc, run lẩy bẩy.

Lục Vân Tranh nghe tiếng liền xông đến, túm lấy tên kia ném ra ngoài.

Anh ta hung dữ đá hắn: “Dám gây chuyện trên địa bàn của ông? Mày chán sống rồi à?”

Anh ta ra tay rất mạnh, tiếng rên rỉ vang vọng mãi không dứt.

Trở lại phòng, anh ta vẫn chưa hết giận, trừng mắt nhìn tôi:

“Không lên mạng, ngày nào cũng đến tiệm net làm gì?”

“Tôi… tôi có lên…”

“Máy tính tắt cả ngày, em lên cái gì?”

Anh ta bực bội đuổi tôi đi: “Mau về nhà! Đây không phải chỗ học sinh nên đến!”

Tôi không chịu rời đi.

Rất lâu sau, tôi mới nói nhỏ: “Tôi… không có nhà…”

Anh ta khó chịu vò đầu, xách cặp tôi lên: “Đi theo tôi.”

Phía sau tiệm net có một căn hộ cũ, một phòng ngủ một phòng khách.

Phòng hơi bừa bộn, quần áo chất đống trên ghế sofa, bàn trà còn vài lon bia.

Anh ta chỉ tay:

“Đây, mười tệ một ngày, ở không?”

Tôi không còn lựa chọn nào khác, cũng chẳng còn sức để lo có an toàn hay không.

“Ở.”

Anh ta ném cho tôi một chùm chìa khóa, quay người bỏ đi.

Similar Posts

  • Cô Vợ Tham Ăn Bị Chồng Sói Nghe Lén Tâm Tư

    Cuối cùng tôi cũng ly hôn với người sếp lãnh đạm kia.

    Khi anh ta ký vào thỏa thuận ly hôn, tôi vừa khóc thút thít vừa nức nở, trong lòng lại hò reo vui sướng.

    【Ly hôn tốt quá, cuối cùng cũng được “ăn mặn” rồi!!】

    Bất chợt.

    Giang Án dừng bút, ánh mắt sắc lạnh: “Em vừa nói gì?”

    “Tôi không nói gì hết, anh nghe nhầm rồi.”

    【Giang Án thật già rồi, không chỉ chỗ đó không dùng được mà ngay cả tai cũng kém.】

    【Cơm ăn trắng chẳng có mùi vị gì.】

    【Vẫn là trai kim cương mới tuyệt, người khỏe, lại ấm áp…】

    “Phạch” một tiếng.

    Chiếc bút rơi xuống bàn.

  • Chồng Tôi Và Kịch Bản Hồ Ly

    Trung tâm chăm sóc sản phụ gọi điện hỏi tôi, mấy ngày qua tôi ở đây có hài lòng với dịch vụ không.

    Tôi ngẩn người.

    Tôi mới mang thai tám tháng, con còn chưa ra đời, nói gì đến chuyện nhập viện ở đó.

    Tôi chất vấn chồng – người luôn tích cực trao đổi với trung tâm, rốt cuộc có chuyện gì.

    Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt áy náy:

    “Vợ à, trung tâm này thu tám mươi ngàn, chúng ta nào có khả năng ở. Chắc họ gọi nhầm thôi. Em cứ ở nhà đi, anh sẽ chăm sóc em thật thoải mái!”

    Tôi không buồn đôi co. Chủ trung tâm chính là chị gái tôi, tôi lập tức gọi điện cho chị.

    “Chị, giúp em xem thử Chu Thành Ngộ rốt cuộc để con hồ ly tinh nào vào đây thay em. Em muốn bắt gian tại chỗ!”

    Nói nhầm số liên hệ sao? Nực cười quá.

    Chính chị tôi, từ khi biết tôi mang thai đã giữ lại cho tôi một gói chăm sóc cao cấp nhất.

    Tôi không phải trả tiền, đến lúc chỉ cần trực tiếp vào ở.

    Điện thoại trung tâm gọi tới, tôi còn xác nhận đi xác nhận lại.

    Bị người khác chiếm chỗ, tôi nuốt không trôi cơn tức này.

  • Thiên Hạ Trọng Nam, Riêng Ta Trọng Lý

    Thay mặt gia tộc vào cung tạ ơn, ta trông thấy phụ thân mất tích mười năm đứng giữa hàng văn võ bá quan.

    Ánh mắt ông nhìn ta, xa lạ vô cùng.

    Nghĩ lại cũng phải, dẫu sao đã mười năm không gặp, khi ông rời khỏi nhà, ta mới chỉ là một đ// ứ/ a tr// ẻ lên n/ 5/m.

    Về sau, ta cầu xin bệ hạ cho phép mẫu thân tái giá.

    Chính ông là người đầu tiên nhảy ra phản đối.

    Ta chẳng màng thể diện, giữa công chúng vạch trần thân phận ông.

    Ông nhất thời ngẩn người, tâm thần hoảng loạn, lắp bắp: “Ngươi là… Liên Tâm…”

  • Tết Này Không Có Mao Đài

    Sắp đến Tết, tôi vẫn như mọi năm, bỏ hai chai Mao Đài vào hộp quà.

    Trần Húc vắt chân ngồi lướt điện thoại, mí mắt còn chẳng buồn nhấc lên: “Lại bày vẽ mấy thứ hình thức đó à? Năm nay mua đại một thùng trái cây là được rồi.”

    Động tác trong tay tôi khựng lại: “Bên Tổng Lý, năm nào cũng tặng cái này.”

    Anh ta khịt mũi cười, liếc tôi một cái đầy khinh khỉnh.

    “Tôi ngồi được vị trí trưởng phòng là nhờ thực lực thật sự, chứ không phải mấy trò đường ngang ngõ tắt đó.”

    “Rượu này không rẻ đâu nhỉ? Hứa Giai Giai, hai năm nay tiền cô gửi cho em trai, có phải đều rút từ đây ra không?”

    Mẹ chồng bưng đĩa trái cây vừa hay nghe thấy, lập tức chen vào.

    “Đúng đó! Em trai cô chẳng qua chỉ là một công chức quèn, có bao nhiêu mặt mũi chứ? Tôi đã nói rồi, chuyện tặng quà quan trọng nhất là thiết thực!”

    “Năm nay cô khỏi lo, để tôi sắp xếp, đảm bảo vừa thể diện vừa tiết kiệm!”

    Tôi nhìn hai mẹ con họ kẻ tung người hứng đầy đắc ý, cười nhẹ tênh.

    “Mẹ vất vả rồi.”

    Tôi muốn xem thử, thùng trái cây “thể diện” của mẹ có thể đưa anh ta đi xa đến đâu.

  • Vị Khách Không Mời Mà Đến

    Công ty cải tạo ký túc xá, chồng tôi muốn dẫn đồng nghiệp nữ về nhà ở tạm.

    Mẹ chồng thì nhiệt tình hoan nghênh, còn bảo tôi đừng nhỏ nhen.

    “Bảo giúp người là đức tính tốt.”

    Tôi cũng học theo, đưa bạn thân nam từ nhỏ về nhà, vậy mà họ mắng tôi là không giữ đạo làm vợ, còn đòi đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Buồn cười thật, đây là nhà tôi, có đuổi thì cũng là tôi đuổi họ đi.

  • Em dâu là bạch nguyệt quang của chồng tôi — tôi tát luôn cả hai!

    Nửa đêm, khi tôi và chồng đang quấn quýt ân ái.

    Cửa phòng ngủ bị đạp bật ra, em dâu vừa khóc vừa xông vào.

    “Anh Vân Hiên, anh quản giúp Vân Tranh đi, anh ta lại lên hot search vì mở phòng với người mẫu trẻ rồi!”

    Chồng tôi chẳng nói chẳng rằng liền rời khỏi người tôi, quay sang an ủi cô ta.

    “Thằng nhóc này đúng là không coi ai ra gì, anh sẽ cho người khóa thẻ của nó ngay!”

    Người đàn ông vốn trầm mặc ít nói ấy hiếm khi dịu dàng đến vậy, nói lời ngọt ngào dỗ dành hồi lâu mới khiến em dâu nở nụ cười.

    Còn tôi – người vợ lẽ ra phải đang ngủ – rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng:

    “Hay hai người lên giường luôn đi, tôi ra ngoài tiện thể đóng cửa giúp?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *