Bỏ Trốn Sau Khi Làm Ấm Giường Cho Hầu Gia
Ta xuyên thành thị tỳ ấm giường của Chu Bỉnh An, chỉ vì muốn bảo toàn tính mệnh.
Ta giả vờ lấy lòng, cuối cùng mang thai bỏ trốn.
Tái ngộ lần nữa, ta dắt theo hài tử bên mình, đối diện hắn nói: “Dân nữ không quen biết đại nhân.”
Hắn gào lên khản giọng: “Ngươi gạt ta!”
“Ngươi chưa từng thật lòng với ta một lần nào!”
“Chẳng lẽ tim ngươi làm bằng đá?”
1
Màn trướng trên đầu không ngừng lay động, ánh trăng mờ mờ chiếu rọi vào trong phòng.
Ta còn đang say ngủ, chợt cảm thấy trước ngực bị một đôi bàn tay to lớn bao phủ.
Sau lưng cũng lập tức dán vào một thân thể nóng rực, rắn rỏi.
“Ngài.”
Mới chợp mắt được một khắc, ta vừa hé miệng đã không kiềm được giọng nói trở nên mềm nhũn.
Nam nhân không đáp, chỉ siết chặt ta vào lòng một cách mạnh mẽ.
Không rõ qua bao lâu, cho đến khi trước mắt ta bắt đầu trở nên mơ hồ, hắn mới thở gấp mà dừng lại.
Ta run rẩy khẽ khàng, mệt mỏi đến mức không thốt nên lời.
Hắn lại bật cười: “Vẫn là chịu không nổi.”
Vừa nói xong đã định mở miệng gọi người hầu vào.
Ta cố quay đầu lại, ngăn hắn trước khi cất tiếng, giọng ngọt ngào vang lên: “Nô tỳ…”
“Nô tỳ muốn cùng ngài đi tắm…”
Nếu để bọn hạ nhân thấy dáng vẻ không mảnh vải của ta lúc này, chi bằng chỉ để một mình Chu Bỉnh An nhìn thấy là hơn.
Hầu hạ Chu Bỉnh An bao năm, ta đã quá rõ hắn thích ta khi nào nhất.
Quả nhiên, lời vừa dứt, hắn liền đưa tay bế bổng ta lên: “Ta không chịu được ngươi thế này.”
Hắn ôm ta đi vào phòng tẩy rửa: “Sợ gì? Ta há để thân thể ngươi bị kẻ khác nhìn thấy?”
Lúc đi ngang gương đồng, ta thoáng thấy trong gương có một nữ tử với đôi má hồng tươi tựa hoa đào đầu xuân, vì chuyện vừa rồi mà càng thêm kiều diễm ướt át.
Khuôn mặt ấy, ta đã nhìn ba năm.
2
Ba năm trước, lúc ta vừa xuyên đến nơi này, nguyên chủ mới vừa nhảy hồ tự vẫn.
Nói ra thì số nàng thật khổ.
Vốn là thiên kim nhà quan, trên có phụ mẫu huynh trưởng, bản thân vừa có tài vừa có sắc.
Vậy mà chỉ vì huynh trưởng chọn sai phe trong cuộc tranh đoạt ngôi vị, cả nhà gần như bị giết sạch.
Để bảo toàn tính mạng, nàng đành bán thân làm nô.
Rốt cuộc lại vì nhan sắc quá mức động lòng người, bị người khác coi như món đồ truyền tay nhau.
Cuối cùng, bị đưa đến giường kẻ thù giết huynh trưởng mình.
Không chịu nổi nhục nhã, nàng lao mình xuống hồ tự tận.
Dĩ nhiên, người xui xẻo nhất vẫn là ta.
Chỉ là vì nghỉ lễ lén ra ngoài chơi đêm một chút, tỉnh dậy liền bị người ta đánh chửi tơi tả.
Vì quá nhát gan, không dám tìm cái chết, ta đành nhẫn nhục sống tiếp, dè dặt hầu hạ Chu Bỉnh An.
May thay, ngoại trừ lúc mới tỉnh lại bị Lưu bà bà bên cạnh tổ mẫu của Chu Bỉnh An đánh chửi dạy dỗ một hồi, ta chưa từng chịu khổ da thịt nào khác.
Chu Bỉnh An cũng không truy cứu chuyện cũ.
Hắn lại có dung mạo tuấn tú, xuất thân hiển hách, hậu viện yên ả, quan lộ thênh thang.
Nếu như ta chỉ là một thị tỳ ấm giường… thì hắn hẳn là một lang quân tuyệt hảo.
3
“Đang nghĩ gì vậy?”
Tắm rửa xong, hắn nằm cùng ta trên chiếc giường vừa triền miên khi nãy: “Sao lại ngẩn người thế kia?”
Ngón tay hắn khẽ vén lọn tóc bên tai ta, dịu dàng hiếm có.
Ta giả vờ buồn bã, cụp mắt, níu lấy vạt áo trước ngực hắn: “Lưu bà bà nói… Ngài nên thành thân rồi…”
Lưu bà bà xưa nay vốn ghét ta mang cái vẻ “yêu tinh làm trò”, biết lão phu nhân có ý định định thân cho Chu Bỉnh An, tất nhiên phải đến “gõ đầu cảnh cáo” ta một phen.
Hắn trầm giọng hỏi: “Sao? Ghen rồi à?”
Ghen cái đầu huynh ấy á!
“Nô tỳ… sợ.”
Ta rụt rè thưa: “Nô tỳ dù gì cũng chỉ là một tiểu tỳ, nếu… nếu mai này phu nhân biết người đối tốt với nô tỳ như thế…”
“Nô tỳ không dám nói phu nhân là người hay ghen, nhưng là nữ nhân, ai lại không để tâm tới trượng phu của mình?”
Diễn chưa hết vở, hắn đã cắt lời ta: “Vậy tức là ngươi cũng để tâm đến ta?”
Ta thầm nghiến răng – cái đồ nam nhân chết tiệt này, không thể đợi ta nói xong hay sao?
Ta liếc hắn một cái đầy nũng nịu, xoay người đưa lưng về phía hắn: “Ngài rõ ràng cố ý hỏi vậy, không thèm để ý đến ngài nữa!”
Chu Bỉnh An lập tức siết chặt eo ta: “Được được, ta nghe ngươi nói.”
Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi xuống bên giường, ta cúi đầu, dưới ánh sáng nhàn nhạt, thấy được làn da trắng như ngọc trước ngực mình.
Chợt lòng dâng lên nỗi ấm ức không sao kìm nén: ”Nếu mai này tân phu nhân bước chân vào cửa, ngài có thể để nô tỳ rời đi chăng?”
“Nô tỳ thật lòng rất sợ…”
4
Trong ba năm qua, ta từng nghĩ đến việc bỏ trốn… rất nhiều lần.
Thậm chí còn từng thử.
Nhưng đều thất bại.
Về sau ta mới hiểu, thân phận như ta, đến cả một danh phận nữ nhi nhà lành cũng không có.
Nói một cách nghiêm túc, ta ở thế giới này thậm chí còn chẳng tính là con người, chỉ là một món hàng bị đem ra mua bán.
Nếu không thể xóa bỏ khế ước bán thân thì chẳng thể có thân phận hợp pháp, dù có thoát khỏi hầu phủ cũng chẳng thể rời khỏi kinh thành.
Muốn ra ngoài phải có lộ dẫn.
Lộ dẫn cũng như hộ chiếu, mà ta thì ngay cả “quốc tịch” cũng không có, căn bản không thể có giấy thông hành.
Lần đầu không biết đạo lý ấy, cứ tưởng để dành được chút bạc là có thể chạy, kết quả còn chưa ra khỏi cổng thành đã bị bắt vào ngục.
May mà ta thường ngày đóng vai ngoan hiền quá khéo, Chu Bỉnh An tin ta, bằng không e rằng đã chịu không ít cực hình rồi.
Hắn bỗng đổi giọng, nghiêm nghị: “Sợ gì chứ? Ngươi là người của ta, ai dám ức hiếp ngươi?”
Ta âm thầm đảo mắt – nói thích ta đến vậy mà chuyện nhỏ như xóa nô tịch cũng không hiểu sao?
Chu Bỉnh An là cánh tay đắc lực bên cạnh Hoàng đế, rốt cuộc là thật ngốc hay giả ngốc?
“Gia, nô tỳ không muốn cứ vô danh vô phận mà ở bên người.”
Nước mắt lưng tròng, ta nghẹn ngào: “Nếu có một thân phận đàng hoàng thì cũng đành, nhưng với thân phận thế này… đến khi tân phu nhân vào cửa, chẳng biết sẽ nhìn ngài bằng ánh mắt thế nào.”
“Nếu phu nhân có lòng tốt thì đuổi nô tỳ đi là cùng, nô tỳ một đời cô quạnh cũng cam lòng.”
“Nhưng nếu phu nhân lòng dạ không thiện, e rằng ngay cả cái mạng này… cũng khó giữ được.”
Tay hắn càng siết chặt hơn, ôm lấy ta mà rằng: “Ta còn ở đây, chẳng ai dám để ngươi chịu thiệt thòi.”
“Thân phận thiếp thì nhất định phải nâng lên.”
“Chỉ là… với thân phận của ngươi, vẫn cần chờ thêm ít lâu nữa.”
5
Nguyên chủ là nữ nhi của tội thần, nếu trực tiếp nạp làm thiếp, Chu Bỉnh An sợ bị người nắm thóp, điểm ấy, ta đương nhiên hiểu.
Thế nhưng, với một vị Hầu gia được Hoàng đế coi trọng như hắn, muốn làm chút việc nhỏ như vậy thì đâu có gì là khó.
Nghe được lời ấy, cuối cùng ta cũng yên tâm, xoay người ôm lấy eo hắn: “Chỉ cần có thể ở bên ngài cả đời, dù có phải chết nô tỳ cũng cam tâm tình nguyện.”
Hắn bị ta dỗ cho vui vẻ, bàn tay liền trở nên không đứng đắn.
Ta vội đẩy hắn ra: “Gia, không thể được nữa rồi.”
“Lưu bà bà nói, ngày ngày như thế sẽ hỏng thân thể ngài mất thôi.”
Chu Bỉnh An tuổi còn trẻ, tính tình sôi nổi, ngoài ta ra chẳng có nữ nhân nào có thể đến gần hắn, hằng ngày ra vào Hình Bộ, không thì tra án, không thì xử tội phạm.
Công việc áp lực lớn, hễ trở về phủ là lại kéo ta giày vò.
Ta thì không ngại gì chuyện đó, dù sao hắn cũng không phải kẻ không biết thương người, tướng mạo thì khỏi phải nói, cuộc sống lại đủ đầy, ta nào phải khúc gỗ không hiểu phong tình?
Đương nhiên là tùy hắn.
“Lưu bà bà bây giờ già rồi, chẳng hầu hạ tổ mẫu cho ra hồn, lại thích xen vào chuyện viện Gia.”
Không ngoài dự đoán, Chu Bỉnh An liền cau mày nổi giận: “Ngươi nghe bà ta hay nghe ta?”
“Một buổi tối, nhắc đến bà ta còn nhiều hơn nhắc đến ta nữa là!”
Trước đó ít ngày, Lưu bà bà dựa vào thân phận, ép Cảnh Thanh phải gả cho nhi tử ngoài ba mươi của bà ta làm thiếp.
Cảnh Thanh cũng là nha hoàn trong viện của Chu Bỉnh An, dung mạo xinh đẹp, lại chăm chỉ thật thà.