Vừa Mới Kết Hôn Chồng Đã Muốn Chia Tài Sản

Vừa Mới Kết Hôn Chồng Đã Muốn Chia Tài Sản

Hôm qua vừa mới kết hôn.

Sáng nay bảy giờ, tôi đang ở trong bếp làm bữa sáng tình yêu cho chồng mới cưới thì anh ấy mặc đồ ngủ từ trên lầu bước xuống, trên tay cầm theo một tờ giấy.

“Vãn Tinh, chúng ta nói chuyện một chút.”

Chu Cảnh Xuyên ngồi xuống bàn ăn, đẩy tờ giấy đó tới trước mặt tôi.

Tôi lau bột mì trên tay, cầm tờ giấy lên nhìn —

“Thỏa thuận quản lý tài chính trong hôn nhân”

Tôi khựng lại vài giây, cứ ngỡ mình nhìn nhầm.

“Cảnh Xuyên, cái này là gì vậy?”

Chính là nghĩa đen đấy.

Anh chỉnh lại cà vạt, nói một cách thản nhiên: “Chúng ta kết hôn rồi, nhưng tài chính vẫn nên tách bạch thì hơn. Tiền trả góp mua nhà anh lo, em chi tiêu sinh hoạt, còn lại ai tiêu gì tự lo.”

Cái xẻng trong tay tôi suýt thì rơi vào chảo.

“Anh nói gì cơ?”

“Chia đôi chi phí thôi, bây giờ nhiều cặp vợ chồng đều làm thế cả.” Chu Cảnh Xuyên nói rất đương nhiên, “Anh lương tháng hai mươi triệu, trả góp nhà tám triệu, số còn lại là của anh. Em lương mười hai triệu, trừ ba triệu gửi về cho bố mẹ, còn chín triệu, coi như chi phí sinh hoạt.”

Tôi chớp mắt liên tục, cảm thấy mình đang nằm mơ.

Hôm qua trong lễ cưới, chúng tôi còn thề non hẹn biển rằng dù nghèo khó hay giàu sang cũng sẽ luôn bên nhau, hôm nay anh đã bắt đầu tính toán sòng phẳng với tôi?

“Cảnh Xuyên, anh nghiêm túc đấy à?”

“Dĩ nhiên là nghiêm túc.”

Anh lấy từ cặp công văn ra một cái máy tính bỏ túi: “Em xem, anh đã tính rất kỹ rồi. Tiền điện nước gas khoảng năm trăm, phí dịch vụ chung cư ba trăm, tiền ăn hai người hai triệu, đồ dùng sinh hoạt năm trăm, tổng cộng ba triệu ba.

Em chi ba triệu, anh góp ba trăm. Như vậy rất công bằng.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt – áo sơ mi hàng hiệu, đồng hồ Rolex trên tay – bỗng thấy xa lạ đến mức không nhận ra nữa.

“Vậy còn mỹ phẩm, quần áo của em thì sao?”

“Đương nhiên là em tự mua rồi.” Chu Cảnh Xuyên uống một ngụm sữa, còn bổ sung thêm: “Sau này đi ăn ngoài cũng chia đôi, ai tiêu người nấy trả, như vậy mới sòng phẳng, không ai nợ ai.”

Trứng trong chảo đã cháy khét, nhưng tôi hoàn toàn không để tâm.

Tôi và Chu Cảnh Xuyên là bạn đại học, yêu nhau suốt năm năm mới kết hôn. Trong suốt năm năm đó, anh chưa từng tính toán tiền bạc với tôi. Tuy không quá hào phóng, nhưng việc gì cần chi anh chưa bao giờ thoái thác.

Tại sao vừa cưới xong anh lại thay đổi như vậy?

“Anh nghĩ lại đi.”

Chu Cảnh Xuyên đứng dậy: “Anh phải đi làm rồi, bản thỏa thuận này em ký trong hôm nay là được.”

Anh cầm cặp tài liệu chuẩn bị rời đi, tôi gọi giật lại:

“Nếu em không ký thì sao?”

Chu Cảnh Xuyên dừng bước, quay đầu nhìn tôi.

“Vãn Tinh, đừng không biết điều. Bây giờ có bao nhiêu cô gái muốn gả cho anh, anh đồng ý cưới em đã là nể mặt em lắm rồi. Nếu em không muốn, ly hôn cũng được.”

Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, không thèm ngoảnh lại.

Tôi đứng trong bếp, nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận trên bàn, tay run lên.

Không phải vì sợ hãi, mà là vì giận đến phát run.

Tôi – Giang Vãn Tinh – từ nhỏ đến lớn, bao giờ từng chịu thiệt thòi thế này?

Tôi sinh ra trong một gia đình công chức bình thường, nhưng từ nhỏ đã được bố mẹ nâng như nâng trứng. Hồi đi học, tôi là học sinh xuất sắc, ra trường đi làm cũng có chút thành tựu riêng.

Tuy không phải đại gia, nhưng chưa bao giờ phải lo chuyện tiền bạc.

Còn Chu Cảnh Xuyên là cái gì?

Gia đình anh ta có tí tiền, bố mở một công ty nhỏ, cùng lắm chỉ thuộc tầng lớp trung lưu.

Tôi ở bên anh ta chưa từng vì tiền, chưa từng đòi hỏi gì.

Bây giờ lại dám mang thỏa thuận tài chính ra tính từng đồng với tôi?

Tôi cầm điện thoại, gọi ngay cho cô bạn thân nhất – Hứa Khả Tâm.

“Tinh Tinh, có chuyện gì vậy? Nghe giọng cậu kỳ lạ quá.”

“Khả Tâm, cậu nói xem… nếu một người đàn ông ngay ngày thứ hai sau khi cưới đã đòi chia tiền sòng phẳng, thế có bình thường không?”

Điện thoại im lặng mấy giây.

“Ý cậu là… Chu Cảnh Xuyên muốn AA với cậu?”

“Đúng vậy, anh ta còn đưa tớ hẳn một bảng kê, nói mỗi tháng tớ phải trả ba triệu tiền sinh hoạt.”

“Má nó chứ!” – giọng Khả Tâm cao vút – “Giang Vãn Tinh, cậu bị ngốc à? Loại đàn ông như thế mà cậu còn giữ làm gì?”

Tôi cười khổ: “Tớ cũng đang tự hỏi điều đó đây.”

“Hỏi cái gì mà hỏi? Ly hôn luôn đi! Mới cưới ngày thứ hai đã đòi tính toán từng đồng, sau này sinh con chẳng lẽ còn bắt cậu trả tiền sữa, tiền bỉm?”

Tôi cúp máy, nhìn bản thỏa thuận trên bàn, bỗng nhiên bật cười.

Tốt lắm, Chu Cảnh Xuyên.

Anh muốn AA đúng không?

Vậy thì tôi chơi với anh tới cùng.

Tôi sẽ chiều anh.

Tôi chụp lại bản thỏa thuận đó, gửi cho một người bạn làm luật sư.

“Bản thỏa thuận này có hiệu lực pháp lý không?”

Luật sư nhanh chóng trả lời: “Về lý thuyết thì có, nhưng rất khó thực thi. Cậu thật sự muốn ký à?”

“Ký.”

Tôi cầm bút, thẳng thắn ký tên mình lên đó.

Đã muốn tính toán thì chúng ta cùng ngồi xuống mà tính cho rạch ròi.

Similar Posts

  • Người Đàn Ông Cô Từng Khinh Thường

    Vào ngày Lễ Cha, vợ tôi – một nữ tổng giám đốc – đã tặng bố tôi một hộp trà mốc meo.

    Cô ta còn ngang nhiên nói rằng đó là hiện tượng bình thường của trà thượng hạng.

    Kết quả là bố tôi vừa uống xong đã nôn thốc nôn tháo, tiêu chảy liên tục phải nhập viện cấp cứu.

    Tôi còn chưa kịp tìm cô ta nói chuyện cho ra lẽ thì thấy anh chàng quản lý mới mà cô ta tuyển đăng trạng thái lên vòng bạn bè:

    “Lễ Cha, sếp tặng bố mình một chai Mao Đài sản xuất năm 1992. Tra thử thì biết nó trị giá ba chục triệu tệ. Mình có nên ‘đáp lễ’ bằng một tờ giấy đăng ký kết hôn không nhỉ?”

    Vợ tôi không những nhấn like mà còn bình luận icon mặt đỏ thẹn thùng.

    Không hề phản bác.

    Thấy vậy, tôi cũng nhấn like rồi bình luận ngay bên dưới:

    “Hôm nay chốt đơn cô ấy đi, sang năm anh chính là bố của con cô ấy luôn rồi đấy.”

    Bình luận vừa đăng chưa được bao lâu, vợ tôi đã gọi cho tôi như phát điên.

    “Lâm Huy, anh ta không biết phân biệt hàng thật hàng giả! Chai rượu tặng bố anh ta là hàng nhái, giá còn chưa bằng nửa hộp trà tôi gửi bố anh. Anh ghen bóng ghen gió cái gì chứ?”

    “Xoá bình luận đi! Lát nữa đến công ty, mang chai rượu xịn mà anh cất lâu nay tặng cho anh ta.”

    “Đừng để người ta nghĩ chồng của tổng giám đốc lại nhỏ nhen như vậy, một câu đùa cũng không chịu nổi.”

    Tôi bật cười lạnh:

    “Hay là tôi tặng luôn giấy ly hôn cho anh ta nhé?”

  • Hoàng đế mắc chứng mù mắt

    Hoàng đế mắc chứng không nhận ra gương mặt người khác.

    Vừa rời long sàng, hắn đã lạnh nhạt dặn dò:

    “Làm hoàng đế thì phải có tam cung lục viện. Mưa móc phải chia đều. Hoàng hậu, nàng phải học cách rộng lượng.”

    Một lần, ta đang chăm hoa trong ngự hoa viên.

    Hoàng đế nhìn thoáng qua rồi nói:

    “Tì nữ này dung mạo thanh tú. Truyền nạp vào hậu cung.”

    Một hôm khác, ta cưỡi ngựa ở mã trường.

    Hắn lại nhận xét:

    “Cô nương này khí chất phóng khoáng. Cũng nên nạp vào hậu cung.”

    Có lần ta cải trang thành dân nữ xuất cung dạo chơi.

    Hắn lần theo mùi hương tìm tới, hỏi:

    “Tiểu thư đã định thân với ai chưa?”

    Ta nói mình đã có phu quân.

    Hắn trầm ngâm một lát rồi nói:

    “Ta không muốn làm kẻ xen ngang. Nhưng cho ta hỏi một câu… phu quân nàng bao giờ mới thăng thiên?”

    Trời đất quỷ thần ơi.

  • Cái Cân Trong Lòng Mẹ

    Còn tôi… 2.200 tệ.

    Tôi chấp nhận chuyện đó suốt ba mươi năm.

    Trong lòng mẹ luôn có một cái cân.

    Chị là vàng, tôi là sắt.

    Vàng thì phải nâng niu, còn sắt thì muốn dùng sao cũng được.

    Cho đến đêm trước khi mẹ trút hơi thở cuối cùng.

    Bà nắm chặt tay tôi, môi mấp máy, lặp đi lặp lại sáu con số:

    090390.

    Chị không có mặt.

    Chị đang ở Tam Á.

    Tôi nắm chặt sáu con số đó trong lòng bàn tay, ngồi suốt cả đêm.

    Tôi không biết nó là gì.

    Nhưng câu cuối cùng của mẹ…không phải gọi tên chị.

  • Ngôi Nhà Không Được Phép Phát Ra Tiếng Ồn

    Ba tôi thích yên tĩnh.

    Ông nói, ồn ào là hành vi của “hạng người thấp kém”, nên trong nhà gắn hẳn một máy đo decibel trên tường.

    Nói chuyện vượt quá 40db — phạt 10 tệ.

    Cười lớn vượt quá 60db — phạt 50 tệ.

    Khóc lóc — trọng tội, mỗi giây 100 tệ.

    Năm tôi bốn tuổi, bị ngã gãy tay, vậy mà không dám kêu một tiếng, cắn gãy hai cái răng sữa, giúp ba tiết kiệm được mấy nghìn tệ “phí tiếng ồn”.

    Ba khen tôi hiểu chuyện, nói tôi là “đứa trẻ có hiệu suất cao”.

    Tôi coi lời khen ấy như vàng ngọc, dè dặt giữ cho căn nhà im lìm như nghĩa địa.

    Cho đến đêm mưa bão hôm ấy… nhà có trộm.

    Tên trộm cầm dao, lặng lẽ tiến sát mẹ đang ngủ.

    Tôi trốn trong khe tủ, nhìn rất rõ.

    Tôi muốn hét, muốn gọi, muốn đánh thức ba.

    Nhưng tôi liếc sang máy đo decibel trên tường, rồi sờ túi mình — trống không.

    Tiền tiêu vặt không đủ. Hét một tiếng, tốn vài trăm. Tôi thật sự trả không nổi.

  • Phản Công Của Trả Xanh

    Anh trai tôi có một vị hôn thê là một cô nàng “trà xanh”。

    Ngay ngày đầu tiên cô ta đến nhà tôi, dáng vẻ dịu dàng, nhẹ nhàng khen tôi:

    “A Diên, em gái của anh thật đáng yêu.”

    Ngay giây sau, cô ta làm đổ cà phê lên chiếc túi phiên bản giới hạn mà anh trai vừa tặng tôi.

    Cô ta ngấn lệ, giọng nhỏ nhẹ:

    “Xin lỗi em gái, chị dâu đền cho em…”

    Nhưng ánh mắt lại tha thiết nhìn về phía anh trai tôi, chờ anh mềm lòng.

    Chưa đợi anh lên tiếng, tôi đã cười lạnh:

    “Đền? Lục Tâm Dao, cô còn giả vờ cái gì nữa?”

    “Ghen tị anh tôi mua đồ cho tôi thì nói thẳng ra! Bày mấy cái trò hạ tiện sau lưng…”

    Tôi thẳng tay dúi cái túi vào sát mặt cô ta.

    “Cô không thấy ghê tởm sao?”

    Lục Tâm Dao vội lùi lại, dáng vẻ đáng thương, ánh mắt quét về phía mọi người trong phòng khách.

    Đáng tiếc, anh tôi là kiểu “chị gái – em gái trên hết”, ba mẹ thì chiều con gái, ông bà lại càng cưng chiều tôi hết mực.

    Kết quả cô ta nhận được chỉ là tiếng quát giận dữ của bà nội, cái đập bàn của ông nội, ánh mắt lạnh lùng của ba tôi.

  • Vì Để Chị Dâu Sinh Con, Gã Chồng Tàn Ác Đã Hy Sinh Mẹ Con Tôi

    1 giờ sáng, tôi vỡ ối.

    Trong cơn đau xé ruột, tôi vội vàng thu dọn giấy tờ, nhưng tìm khắp nhà vẫn không thấy giấy chứng nhận sinh con.

    “Tống Ngạn Chu, giấy chứng nhận sinh con đâu?”

    Mồ hôi lạnh thấm đẫm trán tôi. Tống Ngạn Chu nuốt nước bọt, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

    “Giấy… anh cho Tố Vân mượn rồi. Hôm nay cô ấy sinh con ở bệnh viện huyện.”

    Tôi sững sờ: “Anh nói nhảm gì thế? Anh cả mất một năm rồi, cô ta lấy đâu ra con?”

    “Là… là con của anh…”

    Đầu tôi như bị sét đánh ngang tai. Không kịp chất vấn, cơn đau ập đến khiến tôi tối sầm mặt mày, toàn thân run rẩy.

    “Đau quá… con sẽ nguy hiểm mất, anh đưa em đến bệnh viện mau!”

    Vừa dứt lời, khi tôi theo bản năng rặn một hơi, Tống Ngạn Chu đột ngột lao tới, dùng hai tay ấn mạnh xuống dưới, tàn nhẫn đẩy đứa trẻ đang lấp ló trở lại vào trong.

    “Tống Ngạn Chu, đây cũng là con ruột của anh mà… anh điên rồi… tôi xin anh…”

    Mặc cho tôi khóc lóc van xin, hắn không nói một lời, cho đến khi tôi kiệt sức lịm đi.

    “Diên Diên, em chịu khó một chút. Đợi Tố Vân qua thời gian nhạy cảm này, anh sẽ bù đắp cho em sau.”

    Hắn nhẫn tâm nhốt tôi lại rồi rời đi. Nhìn theo bóng lưng hắn, tôi nghiến răng hận thù:

    “Tống Ngạn Chu, chúng ta không còn tương lai nào nữa hết.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *